[Bên ngoài thì bình tĩnh, bên trong chắc đang bắn pháo hoa rồi kìa!]
[Nữ chính nhỏ xíu, trông như thỏ con bị sói xám ôm vào lòng vậy á!]
Những dòng chữ kỳ quái ấy vẫn lơ lửng trước mắt.
Ôn Đóa hoảng loạn nhắm chặt mắt, vốn dĩ còn sợ, nhưng chẳng hiểu sao má lại nóng bừng lên.
Cái... cái gì mà “hành đến không xuống nổi giường” chứ... họ... họ đang nói gì vậy!
Mãi đến khi cảm nhận được Quý Hoài Thâm dừng lại, Ôn Đóa mới khẽ mở mắt ra.
Bên trong biệt thự được bài trí theo phong cách tối giản, các cánh cửa đều màu xám tro, riêng cánh cửa trước mặt lại được sơn màu hồng phấn ngọt ngào.
Đây chính là căn phòng mà trước khi cưới, Quý Hoài Thâm sợ cô lạ nhà, nên đã sai người chuẩn bị.
Nơi này không chỉ sao chép y nguyên căn phòng cũ của cô ở nhà mẹ đẻ, mà thậm chí từ vật trang trí, giường, tủ, đến màu sơn đều không khác chút nào.
Nghĩ đến chuyện đó, cùng việc từ khi cưới anh tuy lạnh nhạt, nhưng gần như chưa từng từ chối cô điều gì, Ôn Đóa lại thấy cắn rứt và hối hận vì lúc nãy suýt nữa buột miệng nói câu ly hôn.
Cô khẽ ngẩng đầu, nhìn người đàn ông trước mặt.
Ánh đèn hành lang từ trên cao rọi xuống, vẽ rõ sống mũi cao thẳng và xương hàm sắc nét của anh.
Đôi mắt sâu như hồ băng ấy nhìn thẳng vào cô, trong đó ẩn chứa cảm xúc mà cô không thể đọc được.
Vừa đáng sợ, lại vừa khiến người ta có cảm giác an toàn kỳ lạ.
Cảm xúc mâu thuẫn ấy khiến tim Ôn Đóa đập thình thịch.
Thật ra nghĩ kỹ lại, tuy sau khi cưới có nhiều quy tắc kỳ quái, nhưng người đàn ông này đối xử với cô vẫn rất tốt.
Anh giúp công ty gia đình cô vượt qua khủng hoảng, cô không thể nào lợi dụng xong rồi vứt bỏ anh được, như vậy thật quá vô ơn.
“Đặt em xuống đi.” Ôn Đóa nói khẽ, giọng mềm như tơ.
Nhưng Quý Hoài Thâm không trả lời.
Anh thả tay đang đỡ eo cô, vươn sang vặn nắm cửa và đẩy cửa phòng ra.
Ngay khoảnh khắc ấy, bình luận lại nổ tung: [Woa woa woa! Không phải trên sofa sao? Là lên giường của nữ chính luôn à!?]
[Hóng quá trời luôn, cuối cùng cũng đến màn chính rồi!]
[Lần đầu chắc chị nữ chính chịu không nổi đâu, nhưng mà... trên giường thì đúng là thoải mái hơn sofa thật.]
[Xe sắp chạy rồi hả? Tôi thắt dây an toàn xong rồi, xin hãy đạp ga thật mạnh!!!]
Rèm ren màu hồng nhạt khẽ lay động trong làn gió nhè nhẹ.
Trên đầu giường xếp chồng hơn chục con thú nhồi bông, trong không khí thoang thoảng mùi nhài dịu ngọt, chính là mùi hương mà cô thích nhất.
Nhưng tất cả những thứ quen thuộc xung quanh lại không mang đến cảm giác an toàn, bởi vì người đang ôm cô... mới là kẻ nguy hiểm nhất.
Hu hu hu... chẳng lẽ mình thật sự sắp bị... bị...
Dù rằng trong lòng từng len lén mong chờ, nhưng bây giờ khi chuyện đó sắp xảy ra thật, cô vẫn hoảng sợ đến run rẩy.
Cô thật sự chỉ nghĩ vu vơ thôi mà! Hoàn toàn không có ý định đó!
Thế nhưng... cô cũng không dám từ chối.
Trong khi lòng Ôn Đóa đang rối bời thì Quý Hoài Thâm bế cô đi thẳng về phía cửa phòng tắm.
Đến nơi, anh mới đặt cô xuống.
“Đi đi.”
Đôi chân cuối cùng cũng chạm được mặt đất vững vàng, Ôn Đóa nhìn cánh cửa phòng tắm trước mặt, thoáng ngẩn ra.
Ngay cả đống bình luận cũng như ngẩn ra theo: [ỦA? Giỡn mặt hả? Không “lái xe” sao?! Thật... thật sự không “lái xe” á?]
[Đây không phải con đường cao tốc, thả tôi xuống! Tôi không muốn đến mẫu giáo!]
[Đáng ghét, nam chính à! Ngay trước mắt là thỏ con mềm mại thơm tho thế kia mà anh lại không có chút hành động nào ư?! Anh có còn là đàn ông không vậy?! Nếu anh không muốn thì để tôi làm cho!]