Chương 39: Gương một chiều

Đang lúc xấu hổ, một dòng bình luận khác bỗng đập vào mắt cô: [Khoan đã... cái đó không phải là gương một chiều sao?]

Ôn Đóa nhìn dòng chữ kia, có chút nghi hoặc: “Gương một chiều?”

Gương cũng có loại một chiều sao?

Cô bước đến trước tấm gương, ngón tay thon dài khẽ vuốt lên bề mặt lạnh lẽo.

Cô gái trong gương có khuôn mặt tinh xảo, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thon dài.

Bộ đồ luyện tập trắng ôm lấy thân hình mảnh mai, trông như một con thiên nga sắp tung cánh.

Rõ ràng đây chỉ là gương thôi mà?

Bình luận không còn tiếp tục chủ đề đó nữa, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác của cô vậy.

Có thể họ đang nói về thứ gì khác, chẳng hạn như cửa sổ bên cạnh.

Ở đó đúng là kính một chiều thật, bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong, còn cô thì có thể nhìn ra ngoài.

Vì thế, Ôn Đóa không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục luyện những động tác cơ bản.

Mũi chân lướt nhẹ trên sàn gỗ vẽ ra những đường cong uyển chuyển, cơ thể cô giãn ra như một đóa hoa đang chậm rãi nở rộ.

Hôm sau, Ôn Đóa dậy ăn sáng thì thấy Quý Hoài Thâm lẽ ra đã phải đến công ty lúc này lại đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, chăm chú xem tài liệu.

Trông có vẻ mấy hôm nay anh chẳng bận rộn gì cả, thậm chí còn không đi làm.

Ôn Đóa chỉ nghĩ thoáng qua, rồi ăn xong thì nghỉ một lát trước khi tiếp tục đến phòng tập.

Nhưng suốt mấy ngày liền, Quý Hoài Thâm đều ở nhà một cách bất thường.

Một là anh ở trong thư phòng xử lý tài liệu, hai là ngồi xem tin tức, hoặc gõ máy tính làm việc gì đó.

Điều kỳ lạ hơn là, gần đây những dòng bình luận kia cũng biến mất, cô không còn biết được anh ở nhà là vì công việc xong sớm, hay vì lý do nào khác.

Thôi vậy, dù có biết thì cô cũng chẳng thể hỏi.

Dù sao, cô cũng không nên biết.

Việc cấp bách bây giờ vẫn là chăm chỉ luyện tập, vì chỉ còn một tháng nữa là đến vòng thi sơ khảo.

Khởi động xong, hôm nay cô có thể tập các động tác ba lê cơ bản.

Ôn Đóa dùng điện thoại kết nối với loa, bật bản nhạc rồi bắt đầu tập.

Vì đây chỉ là buổi luyện tập, không thể mặc váy ba lê chính thức, cô chỉ khoác thêm một chiếc váy voan trắng bên ngoài bộ đồ luyện, trông như một phiên bản đơn giản của trang phục biểu diễn.

Ban đầu cô định mặc váy ba lê thật, nhưng nhớ ra mình bị dị ứng, sợ ảnh hưởng đến việc tập, nên đành mặc tạm vậy.

Âm nhạc vang lên, mũi chân cô chạm sàn, lớp vải mỏng khẽ lay động theo từng chuyển động, như bông tuyết sắp tan.

Bộ đồ bó sát làm nổi bật vòng eo thon gọn, đường cong mềm mại.

Cô giơ tay, đầu ngón tay vươn về phía trần nhà, cơ thể mở ra như một đóa hồng nở trong ánh sớm mai.

Cô gái trong gương cùng nhịp với cô, mái tóc đen bay theo từng vòng xoay, váy voan trắng vẽ nên những đường cong tuyệt đẹp.

Mỗi lần xoay, mỗi cú bật đều chứa đựng niềm vui thuần khiết đã lâu không có.

Không biết từ khi nào, bình luận lại xuất hiện.

[Đóa Bảo nhảy đẹp quá, như cô búp bê xoay tròn trong hộp nhạc vậy.]

[Đúng đó, tui vốn chẳng hay xem ba lê, mà nhìn ẻm nhảy lại không rời mắt được.]

Nhìn những dòng chữ ấy, khóe môi Ôn Đóa khẽ cong lên.

Cô thích cảm giác được dõi theo ấy, như thể bản thân đang đứng trên sân khấu thật sự.

Vì thế, cô càng nhảy hăng say hơn, từng động tác đều cố gắng hoàn hảo.

Khi nhạc chuyển sang đoạn nhẹ nhàng hơn, cô liếc nhìn bình luận, và bỗng thấy bầu không khí hoàn toàn khác.

[Ôi dào, nam chính cuối cùng cũng không nhịn được rồi.]

[Hahaha, Tiểu Thâm chắc đang chào cờ rồi nhỉ.]

Bước nhảy của Ôn Đóa khẽ khựng lại.