[Khổ thật, đời buồn nhất là khi trông chờ rồi lại bị từ chối ngay sau đó...]
Ôn Đóa sững người.
Hóa ra... Quý Hoài Thâm tưởng cô đến để nói hủy chuyến đi đảo sao?
Dù ngại ngùng, nhưng lời đã hứa, Ôn Đóa tuyệt đối sẽ không nuốt lại.
Nếu anh không giận, vậy cô có thể mở lời rồi.
Cô lấy hết dũng khí, giọng tuy nhỏ nhưng kiên định: “Ờm... em muốn giúp cô giáo tham gia cuộc thi ba lê lần này, có thể... chuyến đi đảo của chúng ta phải hoãn lại một chút.”
Quý Hoài Thâm bất ngờ ngẩng đầu, ánh sáng trong mắt anh khiến tim cô khẽ run lên.
Ôn Đóa tưởng anh cho rằng mình đang kiếm cớ thoái thác, vội vàng giải thích: “Đợi sau khi thi xong, chúng ta sẽ đi ngay! Em không hủy đâu, chỉ là... dời lại một chút thôi.”
“Được.” Lần này Quý Hoài Thâm đáp rất nhanh, nhanh đến mức như sợ cô sẽ đổi ý.
Ôn Đóa khẽ thở phào, may quá, anh không trách cô.
[Ủa, tình tiết gấp khúc thế này mà mạch chính vẫn ổn à?]
[Tôi cũng bất ngờ nè, theo nguyên tác đáng lẽ lúc này chị nhà bị giam, rồi nhân cơ hội thầy cô nhờ giúp mới liều mạng xin ra ngoài, tạm thời được tự do]
[Chuẩn luôn, đây vốn là đoạn mở đầu truyện ngược, khổ tâm dữ lắm...]
[Ơ, tôi tưởng truyện này là ngọt sủng mà, sao lại ngược?]
[Cứ đọc tiếp đi, cùng là tình tiết đó nhưng diễn biến lại khác đó nha]
Ôn Đóa nhìn những dòng bình luận, tim bỗng lỡ nhịp một nhịp.
“Khởi đầu truyện ngược?”
Còn bi thảm hơn cả lần khóc đến mù tạm sao?
Cô không hiểu, nhưng trong lòng vẫn thoáng có chút bất an, như thể sắp có chuyện gì đó xảy ra.
...
Ôn Đóa mặc đồ tập và giày múa, chân trần đặt lên sàn gỗ lạnh lẽo, đưa mắt nhìn quanh căn phòng.
Quý Hoài Thâm biết cô từng học ba lê, nên dù sau khi cưới có nói cô không nên xuất hiện trước công chúng, nhưng anh vẫn đặc biệt cho người thiết kế riêng một phòng tập cho cô.
Nghĩ đến đó, lòng Ôn Đóa dâng lên một nỗi áy náy.
Anh đã làm nhiều như vậy, còn cô lại xem như chuyện hiển nhiên, chưa từng thật sự biết ơn.
Nhưng... biết muộn còn hơn không.
Cô xoay người, bắt đầu khởi động nhẹ.
Đã gần một năm không nhảy, cô muốn làm nóng cơ thể, kéo dáng về trạng thái tốt nhất trước khi đến gặp cô giáo.
Thêm một lý do nữa, Giang Túy Nguyệt nói rằng với vai nữ chính truyện ngược, ra khỏi nhà rất nguy hiểm.
Trong nhà, chỉ có Quý Hoài Thâm là “nguy hiểm tiềm ẩn”, còn ra ngoài, toàn nhân loại đều là nguy hiểm.
Mà Quý Hoài Thâm lại là mối nguy “có thể kiểm soát được”, nên cô quyết định ở nhà tập.
“Thôi, đừng nghĩ linh tinh nữa, bắt đầu luyện tập thôi!”
“Đã một năm không nhảy rồi, không biết cơ thể còn theo kịp không...” Cô vừa nói nhỏ vừa thử kéo dãn.
Nhưng chỉ vài động tác thử thôi, Ôn Đóa đã ngẩn người...
Cơ thể cô vẫn mềm dẻo như trước.
Ép dọc, xoạc ngang, uốn lưng, tất cả đều dễ dàng như trước!
“Không hổ là cô Chu từng nói, mình sinh ra để học ba lê mà...” Cô lẩm bẩm.
Từ nhỏ cô đã có cơ địa dẻo, dù lâu không tập, cơ thể vẫn không cứng lại bao nhiêu.
Tuy vậy, cô vẫn không chủ quan, tiếp tục chăm chỉ luyện những động tác cơ bản, cảm nhận từng chuyển động của cơ thể.
[Trời ơi, nhìn độ dẻo này mà thèm! Ẻm gập lưng như gấp giấy vậy đó!]
[Haha, đúng là nữ chính, cơ thể này gập kiểu nào cũng được luôn~]
[Gập thế kia thì chắc mấy động tác “khó” cũng dư sức quá ha ha ha]
[Ban công, phòng tắm, nhà bếp... chỗ nào cũng được nhỉ~]
Bình luận càng lúc càng “lệch hướng”, khiến mặt Ôn Đóa đỏ bừng.
Cơ thể mềm là để nhảy ba lê, không phải để làm mấy chuyện đó mà!