Bình luận vẫn cứ điên cuồng lướt qua trên không trung, nhưng Ôn Đoá không hơi đâu bận tâm.
Cả người cô như bị treo trên vỉ nướng, bàn tay to lớn nóng rực của Quý Hoài Thâm đang đặt trên đùi, những cái lướt nhẹ vô tình của đầu ngón tay anh cũng đủ khiến cô run lên.
Hai người im lặng tuyệt đối, thế nên có thể nghe rõ thấy tiếng tim đập thình thịch của đối phương.
Anh... bao giờ mới có thể dập lửa được đây, hu hu.
Nghe mọi người nói, mỗi lần Quý Hoài Thâm đều cần mười phút mới bình thường lại được, nhưng đó là trong trường hợp không có mình ở đây.
Bây giờ với tư thế này, nếu cứ tiếp tục như vậy...
Chắc phải đến hết đêm mất!
Lúc này, Quý Hoài Thâm bỗng cất giọng khàn khàn: "Nói chuyện đi, giúp tôi dời đi sự chú ý."
Nghe vậy, Ôn Đóa liền gật đầu lia lịa.
Nói chuyện phiếm vẫn tốt hơn là cứ im lặng chờ đợi thế này!
"Lúc nhỏ tôi cũng rất sợ sấm sét, nhưng sau khi mẹ xảy ra chuyện, tôi không còn sợ nữa." Quý Hoài Thâm trầm giọng nói.
Nghe đến đây, sự chú ý của Ôn Đóa lập tức bị thu hút.
Chuyện gì đã xảy ra mà có thể khiến một người thay đổi hoàn toàn như vậy?
Không đợi Ôn Đóa lên tiếng hỏi, Quý Hoài Thâm đã bình thản kể tiếp: "Khi còn nhỏ, mẹ thường xuyên phải đi làm xa, mỗi khi ra ngoài bà đều khóa cửa nhốt một mình tôi ở nhà."
"Đêm đó trời mưa rất to, căn hầm nơi tôi ở bị ngập hết."
“Cửa bị khóa chặt, tôi bị nước nhấn chìm, không biết bơi, không còn chút sức lực nào, không thể thoát ra được.”
“Khi tôi nghĩ rằng mình sắp chết, một tia sét bỗng giáng xuống, đánh trúng một cái cây ngoài nhà.”
“Cái cây đổ xuống, vừa khéo đập thủng một lỗ ở tầng hầm này.”
“Tôi chui ra được.”
Nói đến đây, Quý Hoài Thâm quay đầu nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ, giọng anh mang theo một cảm xúc khó hiểu: “Vì thế, đối với tôi, sét chính là hi vọng sống.”
“Còn bây giờ cũng là...” Câu nói cuối cùng, giọng Quý Hoài Thâm nhẹ đến mức như một sợi lông vũ, bị tiếng mưa che lấp, khiến Ôn Đóa không nghe thấy.
Nhưng... khán giả trên “bình luận” lại nghe rõ.
[Nam chính hồi nhỏ khổ quá đi mất, may mà tia sét ấy đánh trúng chỗ đó, nếu không thì anh ấy tiêu rồi]
[Hu hu hu, tôi chỉ là đứa ham ăn vào xem cho vui, mà sao nước mắt lại chảy ròng ròng thế này.]
[“Sét là hi vọng sống, mà bây giờ cũng là...” có phải ý là, vì sét nên nữ chính ngã vào lòng anh, vậy giờ nữ chính chính là hi vọng sống của anh sao?]
[Sao nam chính lại bị khoá trong nhà vậy chứ, hiếm có người mẹ nào đối xử với con như thế, sợ con chạy lung tung cũng đâu cần khoá trái lại]
[Quên rồi à, ảnh là con riêng đó, người phụ nữ kia chỉ đợi ảnh lớn để nhận lại, bà ta sợ ảnh trốn đi thôi.]
[Đúng rồi, hồi nhỏ ảnh thông minh lắm, sớm đã hiểu thân phận của mình và tâm tư của người đàn bà đó...]
Ôn Đóa lắng nghe Quý Hoài Thâm kể về tuổi thơ của anh, rồi đọc những dòng bình luận xong thì đôi mắt cô đỏ hoe, sống mũi cay cay.
Tuổi thơ của Quý Hoài Thâm thật bi thương, mọi người chỉ biết đến danh tiếng lạnh lùng của anh, mà không biết anh đã phải trải qua những gì.
Những nỗi đau đó, không phải con người bình thường nào cũng chịu nổi.
Ôn Đóa ngẩng đầu nhìn anh, lấy hết dũng khí, khẽ đưa tay xoa lêи đỉиɦ đầu anh, giọng nói dịu dàng an ủi: “Mọi chuyện qua rồi, tất cả đều đã qua rồi, sau này sẽ ngày càng tốt hơn thôi...”
Quý Hoài Thâm từng nghĩ rằng cô sẽ nói anh thật đáng thương, nhưng...
Cô lại nói rằng, tất cả đau khổ, tuyệt vọng, đều đã qua, và tương lai rồi sẽ tốt hơn sao?