Ôn Đóa nhìn những bình luận điên cuồng lướt qua trước mắt, hai má nóng đến mức có thể rán trứng.
Cô vô thức muốn điều chỉnh lại tư thế, thế nhưng lại nghe thấy một tiếng rên khẽ đầy kiềm chế.
"Hưʍ..."
Âm thanh trầm thấp ấy, dường như bật ra từ cổ họng.
Mà vấn đề là, cái âm thanh đó không phải của cô...
Ôn Đóa còn chưa kịp load đó là gì, đầu óc bỗng trống rỗng, cảm giác xấu hổ tột độ khiến cơ thể cô mềm nhũn.
Đó, đó là...!
Cảm giác xấu hổ và ngượng ngùng mãnh liệt ập đến như thủy triều, cả người Ôn Đóa như mềm oặt, cánh tay vốn đang ôm chặt cổ Quý Hoài Thâm đột nhiên không còn chút sức lực nào.
Cơ thể cô bắt đầu trượt xuống một cách không kiểm soát, mắt thấy sắp ngã xuống giường...
Một bàn tay to lớn ấm áp vững vàng đỡ lấy eo cô.
"Cẩn thận." Giọng nói của Quý Hoài Thâm càng thêm trầm khàn, mang theo một sự run rẩy khó nhận ra, như thể đang cố gắng hết sức để kìm nén điều gì đó.
Ôn Đóa mượn lực này, lập tức trèo lên trên, ôm chặt lấy anh.
Mặc dù cảm giác vừa rồi khiến cô xấu hổ muốn tìm một cái lỗ để chui vào, nhưng mà...
"Ầm ầm..."
Lại một tiếng sấm nổ vang, Ôn Đóa bị dọa run lên, theo bản năng vùi mặt vào l*иg ngực của Quý Hoài.
Hương thơm thanh mát trên người anh hòa với nhiệt độ cơ thể khiến cô yên tâm một cách khó hiểu.
Nhưng tư thế này bây giờ thật sự quá xấu hổ!
Ôn Đóa có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể Quý Hoài đang biến đổi, hơi nóng bỏng rát xuyên qua lớp váy ngủ mỏng manh gần như làm bỏng rát làn da của cô.
Cô nhất định phải nghĩ ra một cách, vừa không khiến Quý Hoài Thâm khó xử, vừa có thể từ từ giải quyết tình thế xấu hổ đến ngột ngạt này.
Cuối cùng, Ôn Đóa vắt óc suy nghĩ để tìm ra một cách giải quyết tốt nhất lúc này.
"Ờ thì..." Ôn Đóa lấy hết dũng khí, giọng nói lí nhí gần như không nghe được: "Không cần chuyển ghế nữa đâu..."
Không đợi Quý Hoài hỏi thêm, cô hít sâu một hơi, cố nén xấu hổ nói tiếp: "Anh... Anh cứ nằm thẳng lên giường với em là được..."
Vừa dứt lời, Ôn Đóa đã hối hận.
Bởi vì cô cảm nhận rõ ràng, hơi thở của Quý Hoài đột nhiên trở nên nặng nề, phả hơi thở nóng rực sau tai cô: "Thật... sao?"
[Oa oa oa, đây là đang mời gọi hay sao?]
[Đêm mưa to gió lớn + Trai đơn gái chiếc + chung một giường... He he he.]
[Nam chính, anh còn chờ gì nữa! Lên luôn đi!]
[Đúng đúng, ngày mưa dông rất thích hợp làm chút chuyện tình cảm đó nha, chậc chậc, lạnh vầy mà được ủ ấm bằng cách đó thì...]
Ôn Đóa tròn mắt nhìn những hàng bình luận "vô cùng trong sáng" liên tiếp hiện lên trên không trung.
Cô mơ hồ cảm thấy trong những lời đó ẩn chứa điều gì đó vô cùng xấu hổ, xấu hổ đến mức cô như muốn bốc hơi khỏi căn phòng này ngay lập tức.
Mà điều càng khiến cô không dám đối mặt, chính là cảm giác nóng rực ngay bên cạnh.
"Ừm."
Cô nhanh chóng gật đầu.
Bây giờ cô chỉ hy vọng Quý Hoài Thâm có thể nhanh chóng thả mình xuống.
Có lẽ chính anh cũng đã đoán được suy nghĩ của Ôn Đóa, thế nên người đàn ông quỳ một gối trên giường, động tác nhẹ nhàng như đang đối xử với một món đồ sứ dễ vỡ.
Anh cẩn thận đặt Ôn Đóa xuống giường, còn mình thì xoay người nằm bên cạnh, cố gắng duy trì khoảng cách.
Khi lưng cuối cùng cũng chạm vào tấm đệm mềm mại, cả hai người cùng thở phào nhẹ nhõm.
Ôn Đóa thầm thấy may mắn vì không phải đối mặt trực diện với "mối nguy hiểm" kia, còn Quý Hoài thì thở phào vì vẫn kiềm chế được bản thân.
Tiếng sấm bên ngoài cửa sổ dần ngớt, chỉ còn lại tiếng mưa gõ vào cửa kính.