Chương 31: Ôm

[Ố de! Cuối cùng cũng nói được rồi, đây là công lao của chúng ta!]

[Tiểu thư, cô là người đầu tiên thiếu gia bằng lòng chủ động tiếp cận đó]

Ôn Đóa nhìn những bình luận, có chút ngượng ngùng.

Mà Quý Hoài Thâm nhìn Ôn Đóa mãi không có phản ứng, ánh sáng trong mắt dần dần ảm đạm xuống.

Mình lại nóng vội rồi sao?

Ngay khi anh thất vọng chuẩn bị đứng dậy rời đi, Ôn Đóa đã vươn tay ra, nắm lấy ống tay áo của Quý Hoài Thâm, nhẹ giọng nói: "Vậy... vậy làm phiền anh rồi."

Thực ra sau khi trải qua chuyện kia, cô rất ngại đối mặt với Quý Hoài Thâm.

Nhưng mà, cô thật sự rất sợ, còn chuyện ngại ngùng gì đó, để sau hẵng tính!

Ánh mắt Quý Hoài Thâm trong bóng đêm nóng rực đến kinh người, thậm chí Ôn Đóa còn cảm thấy ánh mắt đó có thể xuyên qua lớp vải, thiêu đốt từng tấc da thịt của cô.

"Vậy... tôi bế em lên giường nhé?" Giọng của anh thấp hơn bình thường ba phần, âm cuối hơi cao lên.

Vì mình đồng ý chuyện này mà anh ấy vui lên sao?

Ôn Đóa gật đầu, "ừ" một tiếng.

Một giây sau, cô đã bị bế bổng lên cùng với cả chiếc chăn đang quấn trên người.

Cơ bắp cánh tay của Quý Hoài căng cứng, dù cách một lớp vải vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh tràn trề ấy.

Ôn Đóa vô thức nắm lấy vạt áo trước ngực anh, cả người đều dán vào người Quý Hoài Thâm, mùi hương thanh mát nhàn nhạt trên người anh hòa cùng hơi ấm phả vào mặt.

[A a, đúng chuẩn kiểu bế công chúa! Lực tay nam chính kinh người thật!]

[Chắc chắn rồi, lý do nam chính rèn luyện là vì chuyện này đây.]

[Mà phải công nhận đấy, ông nam chính biết cách tranh thủ cơ hội vãi, nghe nói trước khi cưới là ổng biết bà nữ chính sợ sấm sét rồi... Chậc chậc, đúng là thánh cơ hội!]

[Nhanh lên, ông nam chính vô việc luôn đi, trời mưa bão thế này, thích hợp "ăn thịt" lắm]

[Chuyện "Ăn thịt" có đứng đắn không đấy?]

Ôn Đóa bị những bình luận trên màn hình làm cho hai tai nóng bừng.

Cô cuộn tròn trong lòng Quý Hoài Thâm, nghe tiếng tim đập vững vàng trong l*иg ngực anh, chợt nhận ra tiếng sấm đinh tai nhức óc dường như không còn đáng sợ như vậy nữa.

Ngay lúc định xuống giường, Ôn Đóa bỗng nhận ra Quý Hoài Thâm đang định lùi lại, thế là cô liền vội vàng nắm lấy tay áo anh, nói: "Anh... anh định đi đâu vậy?"

Quý Hoài Thâm thấy được vẻ sợ hãi trong đôi mắt Ôn Đóa, liền an ủi: "Tôi đi lấy một cái ghế, ngồi cạnh giường với em."

Ôn Đóa suy nghĩ một chút.

Tuy rằng cô đã quyết định phải chấp nhận Quý Hoài Thâm, nhưng bảo anh nằm trên giường cùng mình thì có hơi sai sai, và chính cô cũng có chút không chấp nhận được.

Thế là, Ôn Đóa cũng hiểu ý của Quý Hoài Thâm, chuẩn bị buông anh ra.

Nhưng, đúng lúc này.

Một tia chớp lóe lên ngang trời, chiếu sáng cả căn phòng.

Ngay sau đó là một tiếng sấm lớn vang trời, bầu trời như bị thủng một lỗ.

"Ầm ầm..."

Ôn Đóa giật nảy mình vì tiếng sấm, cả người run lên, hai tay ôm lấy cổ Quý Hoài Thâm, hai chân thì quặp lấy vòng eo rắn rỏi của anh, toàn thân run rẩy.

Tấm chăn trượt xuống đất, cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, đầu gối gần như áp sát vào phần đùi của người đàn ông, ngay lập tức, chính cô cũng cảm nhận được hơi ấm nóng bỏng của anh.

[Trời má ơi, cái tư thế này!]

[Chị em mau nhìn cánh tay nổi gân xanh của nam chính kìa! Chắc đang kìm nén lắm!]

[Ê mà hình như chân Đóa Bảo đang kẹp eo của nam chính đúng ko?]

[Lầu trên chắc đó là eo chứ không phải là...]

[He he he, Đóa Bảo chỉ cần ngồi xuống một chút là có thể cảm nhận được rồi]

[Tôi thấy không cần ngồi xuống cũng có thể cảm nhận được, ha ha ha]