Chương 3: Bế

Cô có thể cảm nhận được, những dòng chữ kia đang bàn tán về chính mình.

Hơn nữa, vì những dòng chữ này mà chút can đảm cô vừa mới tích góp đều tan biến hết.

Vừa rồi cô chỉ hơi bốc đồng, chứ thật sự không dám nói ra chuyện ly hôn.

Nếu Quý Hoài Thâm mà nổi giận, rất có thể gia đình cô sẽ phá sản, cả nhà phải lang thang ngoài đường mà chết đói mất.

Ôn Đóa thở phào nhẹ nhõm, may mà lúc nãy mình chưa nói hết câu.

Nhưng người đàn ông trước mặt lại truy hỏi từng chữ: “Em vừa định nói gì? Hửm?”

Giọng nói trầm khàn mang theo mùi nguy hiểm của Quý Hoài Thâm vang lên.

Ôn Đóa cảm nhận rõ ràng l*иg ngực anh khẽ phồng lên, hơi thở đầy nguy hiểm bao trùm lấy, khiến cô run rẩy thu người lại trong lòng anh.

Những dòng chữ vẫn còn đang trôi nổi trước mắt, những từ ngữ mập mờ ấy khiến toàn thân cô nóng bừng.

Cô không muốn bị giam cầm, như thế cô sẽ không thể gặp cha mẹ, cũng chẳng thể gặp bạn thân nữa.

“Em... em chỉ là muốn...”

Ôn Đóa cảm thấy mồ hôi thấm ướt lưng áo ngủ, khó chịu vô cùng, trong lúc cuống quýt cô nảy ra ý: “Muốn tắm rồi... rồi thay đồ một chút...”

Nói xong, cô lập tức hối hận tột độ.

Cái cớ này quá vụng về, chẳng ăn nhập gì với câu “Hay là... chúng ta nên...” Mà cô vừa nói dở.

Đến cô còn nhận ra điểm đáng ngờ, thì với Quý Hoài Thâm mỗi ngày đều cảnh giác với từng điều khoản hợp đồng, chẳng cần nói cũng biết anh đã thấy nghi ngờ.

Trong khi đó, mấy dòng chữ tiếp theo lại xuất hiện: [Ể gì vậy? Cốt truyện thay đổi rồi à?]

[Đúng đó, đáng ra giờ phải là đoạn cô ấy đòi ly hôn, rồi nam chính liền “hắc hóa”, đè cô xuống ghế sofa, ghé sát tai cô nói: "Muốn ly hôn ư? Bảo bối à, em mãi mãi là của anh!" Rồi sau đó là màn cưỡng hôn, giam cầm mà!]

[Tui coi ba lần rồi, mà lần này khác nè, thú vị hơn hẳn!]

[Chuẩn luôn, ha ha, nữ chính vừa ngây thơ vừa quyến rũ, tui muốn cắn thử một cái quá đi!]

Ánh mắt của Quý Hoài Thâm hạ xuống, vô tình lướt qua cảnh xuân trước ngực cô, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói trầm thấp: “Được."

Chỉ một chữ đơn giản mà khiến Ôn Đóa như được ân xá, thầm thở phào nhẹ nhõm.

May quá, không bị đè xuống sofa... Bởi dù sofa có mềm, chắc vẫn sẽ đau lắm.

Khi cô vừa định bước xuống khỏi đùi anh, bỗng cảm thấy trời đất đảo lộn.

Một tay Quý Hoài Thâm đỡ lấy phần hông và chân của Ông Đóa, bế bổng lên như bế một đứa trẻ, để cô ngồi gọn trên cánh tay rắn chắc của mình.

Ôn Đóa hoảng hốt kêu khẽ, vội vàng vòng tay ôm lấy cổ anh.

Cảm nhận được anh có ý định đưa mình về phòng, cô khẽ giãy giụa, giọng nói mềm mại đến mức gần như tan chảy: “Em... em có thể tự đi được mà...”

Dù trước đây cô từng được anh bế đi khi không còn chút sức lực nào, nhưng giờ thì...

Bây giờ rất nhiều “người” đang nhìn, nếu bị bế thế này thì xấu hổ chết mất...

Bước chân của Quý Hoài Thâm vẫn không ngừng, tay trái anh siết nhẹ eo cô hơn một chút...

“Đừng cử động.”

Giọng nói trầm thấp ấy mang theo sự nguy hiểm.

Ôn Đóa lập tức cứng đờ người, không dám nhúc nhích.

Anh ta... sẽ không bóp chết mình đấy chứ... hu hu hu...

Trong khi đó, dòng bình luận lại cuồn cuộn lướt qua: [Á Á Á Á Á Á Á bế một tay luôn kìa! Nam chính mạnh mẽ quá trời luôn!]

[Ha ha, chắc mỗi ngày, anh nam chính này đều tập luyện để tương lai được bế cô vợ nhỏ của mình đó!]

[Với sức lực thế này, chẳng trách ngày nào cũng “hành” chị nhà đến mức không xuống nổi giường, phải để anh ta bưng cơm lên tận nơi đút ăn!]