Dòng chữ bình luận vẫn không ngừng cuộn: [Nhưng tặng thì sao chứ, vẫn đâu được tận mắt nhìn!]
[Cũng đúng, chỉ cần ẻm không chủ động, ảnh cũng sẽ không dám đòi xem, sợ làm vợ không vui]
[Có gì mà không vui, đảo là của ảnh, giả vờ “tình cờ đi ngang qua” là được mà!]
[“Đi ngang qua đảo tư nhân” á? Ai mà tin được trời!]
[Nếu Đóa Bảo hiểu nhầm, tưởng nam chính tặng đảo để xem ẻm mặc đồ bơi thì lại thành phản tác dụng mất!]
[Chuẩn, dù nam chính âm thầm làm rất nhiều chuyện, nhưng vợ vẫn đối xử như người xa lạ... thương anh quá]
[Tự chuốc lấy, ai bảo không chịu nói thẳng cơ!]
Nhìn những dòng chữ ấy, Ôn Đóa thấy trong lòng lẫn lộn đủ cảm xúc.
Cô không ngờ anh lại nghĩ xa như vậy, càng không ngờ chỉ cần cô tỏ ra thân thiện một chút, anh đã tặng cô nhiều thứ đến thế.
Dù trong đó có chút tư tâm, nhưng tình cảm dành cho cô đều là thật.
Hơn nữa, anh còn sợ cô ghét, nên chẳng dám đề cập đến chuyện muốn tận mắt nhìn thấy.
Thậm chí... có lẽ anh còn rụt rè hơn cả cô.
Một luồng dũng khí mơ hồ dâng lên trong lòng.
Cô khẽ cắn môi, giọng nhỏ như muỗi: “Cái đó... đến lúc ấy... anh đi cùng nhé?”
Câu nói vừa thốt ra, cả phòng ăn im phăng phắc, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng muỗi kêu.
Chiếc nĩa trong tay Quý Hoài Thâm “leng keng” rơi xuống đĩa.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm lóe lên tia sáng khó tin.
Bình luận cũng nổ tung: [Ối trời ơi, bé vợ chủ động mời kìa!!!]
[Nam chính chắc sướиɠ đến phát điên mất thôi!]
[Nhìn kìa, một tổng tài lạnh lùng ngoài thương trường giờ đứng hình luôn! Bé cưng quá đỉnh!]
[Nam chính! Trả lời đi! Nếu anh không dám thì đúng là hèn thật đó!]
[Đảo tư nhân, này mà không “tận hưởng” cho đã thì uổng quá!]
Ba giây sau, yết hầu Quý Hoài Thâm khẽ trượt, giọng khàn đặc: “...Được.”
Chỉ một chữ thôi, mà ánh mắt anh nhìn cô nóng bỏng đến mức như muốn thiêu cháy tất cả, nuốt chửng cô vào trong đó.
Ôn Đóa bật dậy, ghế ma sát với sàn kêu két một tiếng chói tai.
“Em... em lên phòng trước!” Cô gần như bỏ chạy, lao thẳng lên lầu, mãi đến khi đóng sập cửa phòng lại mới dám thở phào.
Tựa lưng vào cánh cửa, cô trượt dần xuống sàn, vùi gương mặt nóng bừng vào đầu gối.
Cô... cô thật sự đã nói ra rồi!
Cô mời Quý Hoài Thâm cùng đến đảo... mà điều đó chẳng phải có nghĩa là...
Trong đầu hiện lên cảnh cô mặc bộ đồ bơi mới mua hôm nay, cùng anh bên bãi biển xanh biếc.
Anh sẽ nhìn cô bằng ánh mắt nào đây...?
Nghĩ đến đó, mặt Ôn Đóa càng đỏ hơn, cô ngã xuống giường, ôm chặt con gấu bông trong lòng.
Dù ngượng ngùng đến muốn chui xuống đất, nhưng lần đầu tiên, trong tim cô lại trỗi dậy một chút mong chờ, mong chờ được cùng anh đi nghỉ bên bờ biển xanh ấy.
...
Ào ào ào...
Tiếng mưa ngoài cửa sổ như hàng vạn ngón tay đang gõ lên kính, mây đen vần vũ sà xuống rất thấp, tựa như có thể đáp xuống mái biệt thự bất cứ lúc nào.
Ôn Đóa ngồi trên giường, hai tay ôm chặt con gấu bông màu trắng gạo.
"Ngày mai trời nắng rồi nói tiếp..." Cô nhỏ giọng lẩm bẩm.
Đã chuẩn bị xong xuôi để ra đảo, nhưng kể từ hôm đó, trời cứ mưa mãi.
Mà lại là mưa phùn tầm tã, hạt mưa rất lớn.
Rõ ràng là buổi chiều, nhưng trời lại tối đen như mực.
Một tia sét xé toạc cả bầu trời, chỉ trong nháy mắt mà chiếu sáng cả căn phòng.
Ôn Đóa vô thức nhắm mắt lại, thầm đếm trong lòng...
Một, hai, ba...
"Ầm!"
Tiếng sấm đinh tai nhức óc theo đó mà đến.
Cả người cô run lên cầm cập, bàn tay lại càng ôm chặt chú gấu bông hơn.