Sau lưng vang lên giọng trầm thấp của Quý Hoài Thâm: “Ừ, tôi làm xong rồi sẽ ăn.”
[“Làm xong rồi ăn”? Rõ ràng là hạ hỏa xong rồi ăn thì có!]
[Tôi cá là khi Đóa Bảo ăn xong, anh ta vẫn chưa nguội đâu hahaha~]
[Tôi đoán nửa tiếng!]
[Tôi nói mười phút thôi, nam chính quen rồi, hạ hỏa nhanh lắm, chỉ là giải tỏa thì hơi chậm chút thôi!]
Ôn Đóa bước càng nhanh hơn, gần như chạy thẳng vào phòng ăn.
Cô thật sự không biết gì hết đâu nhé!
Mô phật, mô phật!
Quả nhiên, mười phút sau, tiếng bước chân trầm ổn từ xa tiến lại gần.
Khi anh kéo ghế ngồi xuống, Ôn Đóa khẽ ngẩng mắt lên nhìn trộm.
Lúc này, Quý Hoài Thâm đã cởϊ áσ vest, chỉ còn mặc chiếc sơ mi trắng phẳng phiu.
Có lẽ vì nóng, anh tháo hai chiếc cúc cổ, lộ ra xương quai xanh mờ mờ ẩn hiện dưới ánh đèn.
Có lẽ vì nhìn chăm chú quá, nên khi anh vừa ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau.
“!!!” Ôn Đóa lập tức thu ánh mắt lại, vội cúi đầu ăn lấy ăn để, hai má phồng lên, giả vờ như vừa rồi chẳng có gì.
[Hahahaha, ẻm nhìn trộm rồi bị bắt quả tang rồi!]
[Đáng yêu quá đi mất, y như con hamster nhỏ vậy!]
[Giờ thì đến lượt nam chính nhìn chằm chằm vợ nhỏ rồi đó, haha!]
Quả thật, Ôn Đóa cảm nhận rõ có một ánh nhìn nóng rực đang dừng lại trên người mình.
Cô cố tình phớt lờ, lại múc thêm mấy miếng cơm cho đỡ ngượng.
Đừng nhìn nữa mà!
Trong lòng, Ôn Đóa vừa bối rối vừa muốn khóc.
Chưa đến một phút sau, trước mặt vang lên tiếng va chạm của dao nĩa, có vẻ anh đã ngồi xuống ăn rồi, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hai người im lặng ăn cơm, bầu không khí ngột ngạt đến mức không khí như đông cứng lại.
Ôn Đóa thấy xấu hổ đến mức ngón chân cũng muốn bấu vào sàn.
Cô biết quá nhiều rồi!
Biết anh đã làm gì khi nhìn ảnh của cô... biết mất bao lâu anh mới bình tĩnh lại...
Càng ngồi đối diện, trong đầu cô càng không ngừng hiện lên những hình ảnh “không tiện nói ra” về Quý Hoài Thâm mà cô chưa từng chứng kiến.
Bữa cơm này, Ôn Đóa ăn mà như ngồi trên đống kim châm.
Không được!
Không chịu nổi nữa rồi!
Phải chuồn thôi!
“Em... ăn xong rồi ạ...” Ôn Đóa lấy khăn giấy chấm miệng qua loa, đặt đũa xuống định đứng dậy bỏ đi.
“Đợi chút.” Quý Hoài Thâm đột nhiên lên tiếng.
Ôn Đóa sững lại, quay người, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: “C-có chuyện gì ạ?”
Quý Hoài Thâm nhìn dáng vẻ chột dạ né tránh của cô, dù không hiểu rõ nguyên nhân nhưng vẫn đẩy tập hồ sơ mình mang từ phòng khách đến về phía cô.
“Đây là giấy chứng nhận quyền sở hữu của một hòn đảo tư nhân.” Giọng anh bình thản như đang nói chuyện thời tiết: “Tặng em.”
Đôi mắt Ôn Đóa mở to tròn, ba chữ “Ngọc Lục Loan” in nổi bằng vàng trên bìa sáng lấp lánh dưới ánh đèn.
Cô từng nghe Giang Túy Nguyệt nói đến hòn đảo này, phong cảnh chỗ ấy rất đẹp, cô cũng từng muốn mua, nhưng khi đó đã có người mua mất rồi, đành tiếc nuối bỏ qua.
Không ngờ... người mua lại là Quý Hoài Thâm!
Và giờ anh lại tặng cho cô?
Tặng để làm gì chứ... cô đâu cần đến...
[Haha, Quý Hoài Thâm vừa thấy đồ bơi là lập tức nghĩ đến cảnh vợ iu mặc bikini đi dạo bờ biển, sợ người khác nhìn thấy nên thẳng tay mua luôn đảo tư nhân luôn cho tiện!]
[Đỉnh thật, không muốn ai khác thấy vợ mình mặc đồ bơi nên tặng luôn cả một hòn đảo, tổng tài mau bao nuôi em với!]
[Chuẩn luôn, đây mới gọi là tổng tài sủng vợ nè!]
[Hu hu hu, ngọt quá, tôi tan chảy mất rồi!]
Hàng mi Ôn Đóa khẽ run, ánh mắt dừng lại trên tập giấy tờ.
Thì ra... là như vậy sao?