Cô không muốn biết mấy thứ đó đâu mà!
“Hu hu...” Ôn Đóa áp má nóng ran lên chiếc mũi lạnh của gấu bông, cố gắng làm dịu nhiệt trên mặt mình.
Ý nghĩ đó thật quá xấu hổ, nhưng trong sự ngượng ngùng lại ẩn chứa chút mong chờ, khiến tim cô đập càng lúc càng nhanh.
“Nóng quá, đi tắm thôi...” Ôn Đóa kéo khuôn mặt đỏ ửng ra khỏi gấu bông, lẩm bẩm một tiếng rồi đứng dậy đi vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, cô xả nước ấm, nhỏ vài giọt tinh dầu.
Hơi nước nhanh chóng bao phủ khắp không gian, cô cởi bỏ quần áo, chậm rãi ngâm mình trong làn nước ấm.
Những làn sóng nước lăn tăn lướt qua da khiến thần kinh căng thẳng của cô dần thả lỏng.
Nhìn thân thể mình trong làn nước, cô lại bất giác nhớ đến những bộ đồ bơi đã thử hôm nay.
Không biết... anh ấy sẽ thích bộ nào nhỉ?
Ý nghĩ ấy bất chợt lóe lên khiến Ôn Đóa giật mình.
Cô vốc một nắm nước hất lên mặt, cố xua đi những suy nghĩ đáng xấu hổ đó.
Nhưng càng cố quên, ký ức lại càng rõ ràng.
Đôi mắt luôn lạnh nhạt, kiềm chế của Quý Hoài Thâm khi nhìn thấy tấm ảnh kia sẽ trở nên nóng bỏng biết chừng nào, thậm chí còn...
Không được nghĩ nữa!
Khi nước đã nguội, Ôn Đóa mới bước ra khỏi bồn tắm, lau khô người, thay một chiếc váy ngủ lụa màu xám nhạt.
Vừa thay đồ xong...
“Cốc cốc cốc...”
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Phu nhân, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi ạ.” Giọng quản gia vọng vào từ bên ngoài.
“Ừm.” Ôn Đóa sấy tóc cho khô một nửa rồi mới xuống lầu.
Khi cô bước xuống bậc thang, một bóng người bất ngờ khiến cô khựng lại...
Quý Hoài Thâm đang ngồi trên sofa trong phòng khách, chiếc laptop đặt trên đầu gối, những ngón tay thon dài gõ lách cách trên bàn phím.
Ôn Đóa chớp mắt, liếc sang chiếc đồng hồ treo tường.
Mới hơn sáu giờ một chút.
Nhìn thấy Quý Hoài Thâm, cô cứ ngỡ mình nhìn nhầm.
Từ sau khi kết hôn đến giờ, trừ những lần cô phát bệnh cần anh ở bên, hầu như Quý Hoài Thâm chỉ về nhà khi trời đã khuya, có khi còn ngủ lại ở phòng nghỉ trong công ty.
Không thể nói lần này anh về sớm, nhưng cũng là hiếm có vô cùng.
[Nam chính đúng là hết chịu nổi rồi, sau khi xem ảnh thì cả buổi chiều đều trốn trong nhà vệ sinh, cái âm thanh đó... chậc chậc chậc.]
[Ở công ty ngồi không yên, họp còn phải dừng mấy lần.]
[Hehe, có phải là kiểu “không chịu nổi nên dừng” đó không?]
Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Quý Hoài Thâm ngẩng đầu lên.
Lúc này, do bị những lời bình luận ám ảnh, khuôn mặt Ôn Đóa đỏ bừng, mà thân thể lại vì hơi nước sau khi tắm còn vương ấm, làn da trắng mịn như ngọc, phớt hồng tự nhiên.
Yết hầu của Quý Hoài Thâm khẽ trượt lên xuống, anh nhanh chóng dời mắt đi, bắt chéo chân, cố tỏ ra bình tĩnh hỏi: “Hôm nay... đi chơi có vui không?”
Ôn Đóa khẽ đáp: “Cũng... vui ạ.”
[Vui à? Để ảnh cũng vui chút đi chứ!]
[Nhìn xem ảnh cố nhịn đến mức nào, bắt chéo chân để giấu kia chứ gì, đều là người nhà cả, giả vờ gì nữa!]
[Đúng rồi! Người một nhà mà, làm luôn đi, nhịn cái gì chứ!]
[Cơ hội tới rồi mà ông nội không biết nắm à! Nữ chính tắm rửa xong rồi, lên đi!]
Ánh mắt Ôn Đóa không kìm được, bị những dòng chữ kia “dẫn dắt”, lén liếc xuống phần chân đang bắt chéo của Quý Hoài Thâm.
Chiếc quần tây cắt may hoàn hảo căng phẳng phiu, chỗ đầu gối vì tư thế bắt chéo mà hơi nhăn lại.
Còn phần giao nhau ở đùi thì...
Ôn Đóa vừa ý thức được mình đang nhìn gì, máu như dồn hết lên mặt.
Cô vội quay đầu đi: “Cái đó... em đi ăn cơm đây!”
Giọng cô cao hơn bình thường hẳn một quãng tám, nói xong liền vội vàng chạy về phía phòng ăn, còn suýt nữa bị vấp té.