Chương 21: Thuyết phục

Ban đầu Giang Túy Nguyệt còn nghe với vẻ thích thú như một bà dì xem phim sến, nhưng càng nghe càng tức...

“Bốp!” Cô ấy đập mạnh tay xuống bàn, lửa giận như muốn bốc lên đầu: “Khốn thật! Con Lâm Nhược Dao đó hèn hạ đến mức này à? Phải cho nó biết thế nào là lễ độ mới được!”

Cô ấy trừng Ôn Đóa, giọng đầy bất bình: “Lúc đó cậu còn xin cho nó à? Không cho nó một bài học nhớ đời thì tớ sợ nó lại hại cậu lần nữa đấy!”

Ôn Đóa rụt cổ lại, trông như đứa trẻ bị mắng: “Lúc đó tớ không biết... Sau này đọc bình luận mới hiểu được...”

Giang Túy Nguyệt dùng ống hút chọc mạnh vào lát chanh trong ly, như thể đó là mặt của Lâm Nhược Dao: “Tưởng đâu cậu đang sống trong kịch bản ngọt sủng, ai ngờ lại là phim ngược tâm à.”

Cô ấy bỗng ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực: “Hay là, mau ly hôn đi cho rồi? Cái kịch bản này... bỏ thì hơn!”

Ôn Đóa không trả lời ngay, chỉ cúi đầu khuấy mấy viên đá trong ly, phát tiếng va chạm khe khẽ.

Giang Túy Nguyệt chợt nhận ra điều gì đó, tròn mắt nhìn cô bạn: “Đừng nói là cậu vẫn định ở bên anh ta nhé? Định chịu ngược thân ngược tâm à?”

Cô ấy đếm từng ngón tay: “Nam chính phim ngược có ai có kết cục tốt đâu? Mới đầu thôi mà cậu đã khóc đến mất trí nhớ rồi, sau này chắc chắn còn cả đống nam phụ nữ phụ ngu xuẩn chạy đến hành hạ cậu nữa đấy!”

Ôn Đóa bị mắng đến mức không dám ngẩng đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Anh ấy... thích tớ như thế... Nếu vì thế mà tớ bỏ đi... cũng không hay lắm...”

“Hả?” Giang Túy Nguyệt trợn mắt, biểu cảm như vừa thấy ma.

“Ôn Đóa, cậu bị bệnh hay bị ngốc rồi à?” Giang Túy Nguyệt đưa tay sờ trán cô: “Không sốt mà, sao nói linh tinh thế?!”

Ôn Đóa gạt tay cô ấy ra, phụng phịu: “Tớ rất tỉnh táo mà...”

“Tỉnh táo cái con khỉ ấy!” Giang Túy Nguyệt đảo mắt: “Anh ta thích cậu là chuyện của anh ta, còn cậu phải biết tự bảo vệ mình, không cần làm khó bản thân chỉ vì muốn thông cảm cho anh ta, hiểu chưa?”

Ôn Đóa cắn môi dưới, do dự một lúc mới nói nhỏ: “Nhưng... bình luận nói, nếu tớ đòi ly hôn, anh ấy sẽ giam cầm tớ...”

Sắc mặt Giang Túy Nguyệt lập tức trở nên nghiêm túc.

Cô ấy đặt ly xuống, nhìn thẳng vào mắt Ôn Đóa: “Đóa Đóa, cậu nói thật cho tớ biết, cậu là muốn cho anh ta một cơ hội, hay chỉ sợ bị giam cầm?”

“Nếu là sợ, thì đừng lo, cho dù anh ta có quyền lực thế nào thì vẫn phải sống trong khuôn khổ pháp luật.”

“Còn nếu anh ta dám làm cái trò tổng tài điên rồ coi thường pháp luật đó, thì cùng lắm chúng ta ra nước ngoài, ra khỏi nước rồi, tay anh ta có dài mấy cũng không với tới được.”

“Nhưng nếu cậu thật sự muốn cho anh ta một cơ hội, thì thôi, tớ không nói nữa.”

Ôn Đóa trầm ngâm suy nghĩ một hồi, rồi đáp khẽ: “Có lẽ... cả hai lý do đều có một chút.”

Cô đúng là sợ bị giam cầm, sợ những gì “bình luận” tiết lộ về cốt truyện gốc sẽ thành sự thật.

Nhưng mà...

Mỗi khi nghĩ đến việc người chồng mà mình cứ tưởng là kết hôn vì hợp đồng lại thật sự thích mình, trong lòng cô lại không nỡ để thứ tình cảm ấy bị vùi lấp.

Từ nhỏ lớn lên trong thiếu thốn tình thương, cô không muốn thấy tình yêu chân thành ấy bị bỏ mặc rồi mục rữa đi.

Tình cảm ấy, không nên bị xem nhẹ.

Thấy Giang Túy Nguyệt vẫn im lặng, gương mặt đầy lo lắng, Ôn Đóa mỉm cười trấn an: “Không sao đâu, tớ còn có ‘bình luận spoil’ mà. Trước tiên cứ thử ở bên nhau xem sao, nếu thật sự không được thì mới tính chuyện ly hôn.”