Chương 2: Tủi thân

Đôi mắt ươn ướt của cô mở ra, ánh nhìn đáng thương, giọng nói mềm đến mức như tan trong không khí: “Ôm em đi... em xin anh...”

Quý Hoài Thâm khẽ trầm mặt xuống, yết hầu chuyển động, đáp một tiếng: “Ừ.”

Anh đứng dậy, cúi người bế cô từ ghế sofa lên, rồi ngồi xuống, đặt cô đối diện, ngồi vắt ngang lên đùi mình.

Hơi ấm từ vòng ngực người đàn ông xuyên qua lớp áo sơ mi, khiến Ôn Đóa có cảm giác bản thân như người lữ khách giữa sa mạc gặp được ốc đảo.

Bản năng thúc giục, đôi tay cô vòng qua cổ anh.

Nhưng... đã chịu đựng quá lâu.

Chút tiếp xúc nhẹ ấy đâu đủ để xoa dịu cơn khát cháy bỏng trong cơ thể, Ôn Đóa không kìm nổi, bật khóc nức nở: “Ư... Không đủ...”

Cô nhắm mắt, mơ hồ tìm kiếm nơi có thể khiến cơn bệnh nhanh chóng qua đi.

Đôi môi mềm của cô lướt từ cổ anh lên, cuối cùng dừng lại ở đôi môi mím chặt kia.

Ôn Đóa không biết hôn, cô chỉ biết dán môi mình lên môi anh.

Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để cơn đau rát trong người nhanh chóng tan biến.

Dù cô chủ động như thế, Quý Hoài Thâm vẫn chỉ ngồi im trên sofa, không hề phản ứng.

Ba phút sau, ý thức dần trở lại.

Ôn Đóa chỉ cảm thấy môi mình đang chạm vào thứ gì đó mát lạnh, mềm mềm như thạch.

Cô vô thức liếʍ nhẹ một cái.

Nhưng liếʍ xong, đầu óc mới kịp phản ứng...

Thạch gì chứ?! Rõ ràng là... cái người đàn ông mà cả năm chẳng chịu về nhà kia!

Mặt cô đỏ bừng như lửa.

Cô len lén liếc nhìn, thấy anh vẫn nhắm mắt, không có phản ứng gì, liền khẽ thở phào.

Ánh nhìn lại rơi xuống đôi môi vừa bị bản thân liếʍ qua, ánh lên một lớp nước mỏng bóng loáng.

Trong đầu cô bỗng vang lên lời trêu chọc của cô bạn thân: “Chồng cậu cực phẩm thế này, không ngủ được lần nào thì phí lắm đó nha, dù có thuê trai đẹp ngoài về, cũng chẳng bằng một sợi tóc của chồng cậu đâu, sau này ly hôn, cậu sẽ phải hối hận đấy!”

Ôn Đóa nghe câu đó thì từng thấy xấu hổ lắm, nhưng ngẫm lại... đúng là có lý.

Bác sĩ cũng từng nói, nếu có thể, hãy thử quan hệ thật, biết đâu lại giúp giảm bệnh.

Huống hồ, hai người đã cưới gần một năm, chuyện đó... cũng là bình thường thôi mà.

Nghĩ đến đây, Ôn Đóa lấy hết can đảm: “Cái đó... em...”

Chưa kịp nói hết, Quý Hoài Thâm đã lạnh giọng ngắt lời: “Nếu thấy đỡ rồi thì tránh ra đi.”

Chỉ một câu thôi, toàn bộ dũng khí cô vừa gom góp lập tức tan vỡ.

Mới ôm nhau được một lát, anh đã muốn cô buông ra...

Anh sợ cô chạm vào anh đến vậy sao?

Dù là kết hôn theo hợp đồng, mỗi bên có nhu cầu riêng, nhưng... cô cũng là phụ nữ, lại chẳng xấu xí gì.

Tại sao suốt một năm qua, anh chỉ ôm, chỉ hôn mỗi khi cô phát bệnh, mà chưa bao giờ làm gì đó thân mật hơn?

Nếu anh thật sự ghét bỏ như thế, sao lại cứ giúp cô, để cô chịu đựng ánh mắt chán ghét đó, để mỗi lần đều phải mặt dày chủ động ôm anh, hôn anh?

Cảm xúc tủi nhục và uất nghẹn trào lên, Ôn Đóa bật thốt: “Hay là... chúng ta...”

Hai chữ “ly hôn” chưa kịp thốt ra, trước mắt cô bỗng hiện ra hàng loạt dòng chữ...

[Đóa Bảo! Đừng nhắc đến câu ly hôn! Chồng em là loại bệnh kiều u ám đó! Vừa dứt câu ly hôn là bị trói rồi vứt ngay lên giường đấy!]

[Haha, đúng rồi! Vừa mở miệng đòi ly hôn là ảnh bắt giam chỉ lại liền!]

[Kí©h thí©ɧ quá, tôi muốn xem cảnh “bắt giam" ngay ghê !]

[Bề ngoài thì thờ ơ lạnh nhạt, chứ thật ra anh ta đã muốn làm chuyện kia từ tám đời rồi!]

Nhìn thấy trước mặt xuất hiện những dòng chữ lơ lửng giữa không trung, Ôn Đóa hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.