Chương 10: Thẹn thùng

Lần này, cô muốn dũng cảm hơn một chút, sau khi quyết tâm xong liền hành động ngay.

Ôn Đóa đứng dậy, mở cửa phòng.

Vừa nhìn ra hành lang, cô liền bắt gặp Quý Hoài Thâm đang từ cầu thang bước lên, đi về phía căn phòng đối diện.

Quý Hoài Thâm nghe thấy tiếng mở cửa liền quay đầu nhìn lại, thấy Ôn Đóa ló đầu ra, mắt mở to nhìn chằm chằm vào anh không chớp.

“Có chuyện gì vậy?” Quý Hoài Thâm hỏi.

Ôn Đóa vẫn không chớp mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc vali trong tay anh: “Không... không có gì.”

Đúng thật là chiếc vali cô đã tặng, y như lời bình luận nói.

Vậy nên, trong chiếc vali ấy... thật sự đang đựng quần áo mà cô vừa thay ra sao?

Quý Hoài Thâm nhận ra ánh mắt của cô vẫn luôn dừng trên chiếc vali, liền thoải mái giơ nó lên: “Muốn xem không?”

[Ôi chao, nam chính giỏi thật đấy, đường đường chính chính, chẳng hề che giấu gì, nhìn thế ai mà đoán được anh ta đang lén lút làm chuyện mờ ám.]

[Dù nữ chính có biết trong đó có gì, cô ấy cũng sẽ không xem đâu, vì từ trước đến giờ cô ấy chưa từng xem đồ của nam chính, nên anh ta mới không hoảng]

[Đúng vậy, thật ra trong vali chỉ có một túi đen thôi, không có gì khác cả!]

[Dù sao thì trong mắt ẻm, chắc chắn trong đó là tài liệu cần xử lý gấp]

[Xử lý gấp? Đúng là cần xử lý gấp đấy...]

Bình luận nói đúng rồi, cô quả thực sẽ không lục lọi đồ của Quý Hoài Thâm.

Vì cô chỉ là một “bình hoa di động” mang danh “phu nhân” mà thôi.

Hơn nữa, khi thấy bình luận bắt đầu rẽ hướng sang những nội dung kỳ quái, Ôn Đóa cảm thấy mặt mình lại bắt đầu nóng lên rồi.

Để tránh bị Quý Hoài Thâm phát hiện điều gì đó bất thường, Ôn Đóa vội vã đáp lời: “Không... không cần đâu, vậy anh... anh lo việc xong nhớ nghỉ ngơi sớm nhé!”

Nói xong, cô luống cuống quay người chạy về phòng.

[Xong việc? Xong không nổi đâu! Với thể lực của nam chính, ít nhất cũng phải quần thảo đến nửa đêm nhé~]

[Ủa? Tự xử mà cũng lâu vậy hả?]

[Là đồ của vợ ảnh vừa mới thay ra đấy, đương nhiên là phải "giải quyết" kỹ càng rồi~]

[Chà chà, vậy tôi sang phòng nam chính trước đây, tôi muốn xem anh ta... to cỡ nào!]

Đóng cửa lại, Ôn Đóa chạy nhào lên giường, ôm chặt lấy chú gấu bông màu kem được thắt nơ hồng, che lấy nửa khuôn mặt.

Nửa khuôn mặt còn lại đỏ bừng, trong mắt ngậm nước.

Cô vừa thẹn vừa giận.

Tại sao trên đời lại người có thể nói dối tỉnh bơ như thế!

Nhưng... lỡ như... những gì bình luận nói là giả thì sao?

Ôn Đóa vùi sâu mặt mình vào cái bụng mềm mại của chú gấu bông, chóp mũi lại vô tình chạm phải một làn hương mát lạnh.

Mùi hương này, chính là hương trên người Quý Hoài Thâm, mà giờ đây lại bá đạo chiếm cứ chú gấu bông mà mỗi đêm cô đều ôm ngủ.

Vậy nên, những gì bình luận nói... là thật.

Anh thật sự đã ôm gối ôm của cô hít hà thật sâu.

Ôn Đóa lại càng đỏ mặt hơn.

Nếu chuyện đó là thật... thì cái chuyện kia mà bình luận nói... tám phần là cũng thật nốt.

“Biếи ŧɦái...” Cô cắn môi khẽ mắng, giọng lại mềm mại y như làm nũng.

Nhưng bất ngờ thay, Ôn Đóa nhận ra, hình như mình cũng giống y như Quý Hoài Thâm trước đó.

Cô cũng đang hít lấy mùi hương còn sót lại của anh, cảm giác như chú gấu bông trong tay chợt trở nên nóng rực.

Như bị bỏng, cô vội vàng quăng chú gấu bông ra xa, suýt chút nữa nó rơi khỏi giường.

Nhìn chú gấu bông màu kem nghiêng ngả bên mép giường như sắp rơi xuống, Ôn Đóa do dự một lát rồi vẫn quyết định nhặt nó lên.

Cô nhìn nó một hồi, cuối cùng như buông xuôi, lại vùi mặt sâu hơn vào gấu bông, cọ cọ thật mạnh.