Khóe mắt Lý Ương thoáng thấy ngón tay dài gõ nhè nhẹ lên mặt bàn.
Người ngồi cùng bàn sợ cậu không nhớ ra, lại giới thiệu lần nữa: “Chào cậu, tôi là Ứng Khê.”
Lý Ương khựng lại một chút, vẫn lễ phép đáp: “Tôi là Lý Ương.”
“Lý Ương.” Giọng nói trầm thấp có từ tính nhắc lại tên cậu, nhẹ nhàng mà khiến người khác không khỏi chú ý.
Một cảm xúc khó hiểu dâng lên trong lòng, Lý Ương siết chặt quyển sách, không để tâm đến nó, khẽ mím môi, tự cô lập bản thân trong thế giới riêng, không để bất cứ điều gì bên ngoài ảnh hưởng đến mình.
“Vào học rồi đó.” Cuối cùng không chịu nổi ánh nhìn quá nóng bỏng kia, Lý Ương mở miệng nhắc nhở.
Như cuối cùng cũng nhận ra bản thân hơi đường đột, ánh mắt kia lập tức thu lại, rồi một giọng nói đầy áy náy vang lên: “Xin lỗi.”
Lý Ương không để ý nữa, nghiêm túc nghe giảng.
Trong tiểu thuyết này, phần liên quan đến chuyện học hành chẳng được viết kỹ, tất cả chỉ là phông nền phụ trợ cho chuyện yêu đương.
Lý Ương đã tìm hiểu về các trường đại học ở thế giới này, dựa vào thành tích của nguyên chủ thì không đủ đậu vào bất kỳ trường nào.
Dù thành tích của cậu không tệ, nhưng sách giáo khoa ở đây lại khác hoàn toàn với thế giới cậu từng sống, muốn đậu vào trường mong muốn thì bắt buộc phải cố gắng học thật chăm.
Tan học rồi, cảnh tượng quen thuộc lại tái diễn.
Chủ nhiệm lớp vừa đến, nghe nói trước đó đã biết chuyện này, đứng ở cửa lớp quan sát một lúc rồi lặng lẽ bỏ đi.
Muốn giữ được kiên nhẫn thì chỉ có thể giả vờ như không nhìn thấy gì.
Dù sao thì đám gây chuyện kia cũng chẳng cần thầy cô quan tâm, mà giáo viên cũng chán không muốn can thiệp nữa.
Chỉ có những người như Lý Ương mới hy vọng được thầy cô để tâm.
Bàn bị lật, ghế bị ném, một bóng đèn vỡ, âm thanh ầm ĩ không ngớt.
Mí mắt phải giật liên tục, Lý Ương đưa tay đè lại, lẩm nhẩm trong miệng: “Mắt phải giật là có tài, mắt phải giật là có tài…”
“Rầm!” Bàn giáo viên bị đẩy ngã, Tưởng Tố "cao to lực lưỡng" nổi điên ngay bục giảng.
Lớp học loạn như KTV, ai nấy đều như cầm micro thi nhau ca hát gào thét.
“Im lặng đi…” Lớp phó yếu ớt lên tiếng.
Cậu ấy vóc dáng nhỏ, giọng nói nhẹ, giữa một đám Alpha cao lớn trông cực kỳ lép vế.
Không ai để ý đến, lớp phó mím môi, trông như sắp khóc.
Lý Ương thở dài, ánh mắt cậu ấy đỏ hoe, rõ ràng là đang cầu cứu.
Lớp học ít người bình thường đến mức đáng thương, có thể vì vậy mà dễ cảm thông hơn, nên Lý Ương đứng dậy.
Một câu “Không được làm loạn nữa” còn chưa kịp nói ra, sắc mặt mọi người trong lớp bỗng biến đổi.
Hơn nửa lớp bịt mũi che miệng, vẻ mặt khó chịu, một số ít người như chân mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất.