Chương 8

Ánh mắt kia mang cảm giác tồn tại mãnh liệt, khó mà làm ngơ được.

Lý Ương vô thức nhíu mày, rồi ngay sau đó thả lỏng, tiếp tục ăn nốt chiếc bánh bao cuối cùng mà chẳng bận tâm nữa.

Sau khi súc miệng ở nhà vệ sinh quay lại lớp, cả phòng học đã bắt đầu hỗn loạn, tin tức tố tràn ngập từng ngóc ngách, khiến người ta khó chịu đến cực điểm.

Lý Ương bịt mũi miệng, chạy về chỗ ngồi, còn chưa kịp lấy khẩu trang thì đã bị ai đó túm cổ áo.

“Lớp trưởng, cậu nói xem lần này là ai sai?”

Giọng điệu chẳng thân thiện gì, ánh mắt như kim đâm vào người, Lý Ương bực mình gạt tay đối phương ra, lườm qua chỗ cậu ta chạm vào mình.

Bây giờ kiếm chuyện gây sự thì được, chứ bình thường thì chẳng ai coi cậu là lớp trưởng cả.

Lý Ương chỉnh lại cổ áo đồng phục, lấy khăn tay lau sạch chỗ vừa bị nắm.

Cậu thấy phiền đến phát cáu, liếc mắt ra ngoài cửa sổ để dời sự chú ý, sợ mình không kiềm được mà đấm cho một cú.

Alpha kia còn cố phát tán tin tức tố để gây ảnh hưởng, nhưng phát hiện Lý Ương hoàn toàn không phản ứng mới nhớ ra cậu là một Beta.

Cậu ta bực mình “hừ” một tiếng: “Đúng là Beta có khác, chẳng cảm nhận được tí tin tức tố nào.”

Câu châm chọc đó chẳng ảnh hưởng gì đến Lý Ương.

Cậu thật sự thấy may mắn vì mình là một Beta, cũng thấy hài lòng khi là Beta.

Nếu là Alpha, có thể sẽ thường xuyên mất kiểm soát, khó chịu trong người.

Nếu là Omega, thì càng tuyệt vọng hơn nữa.

“Đúng là đầu gỗ.” Tưởng Tố lườm một cái, lẩm bẩm, sau đó không thèm để ý đến cậu nữa.

Lý Ương ngồi vào chỗ, lấy khẩu trang ra đeo, vừa nghiêng đầu liền thấy khuôn mặt quen thuộc kia.

Hôm qua chỗ bên trái cậu còn là bạn khác ngồi, không ngờ hôm nay lại đổi thành Ứng Khê.

Lý Ương hỏi: “Đây là chỗ của cậu à?”

“Bây giờ thì là của tôi rồi.” Giọng thiếu niên khàn khàn, mang theo chút mệt mỏi, như thể ngủ không ngon, dưới mắt còn có quầng thâm mờ mờ.

Lý Ương chẳng có hứng thú gì, thu ánh mắt lại.

Trong lớp có cả đống người kỳ quặc, thêm một người mà khó đoán tâm trạng cũng chẳng có gì lạ.

Không biết từ lúc nào cả lớp đã yên tĩnh trở lại, Lý Ương phản ứng chậm mới nhận ra là do Ứng Khê vừa nói gì đó.

Đúng là cảm giác như đang xem kịch, quả nhiên là thế giới trong tiểu thuyết.

Lý Ương mở sách ra, ánh mắt bình thản không gợn sóng, tập trung đọc mà không để ý đến xung quanh nữa.

Ánh mắt nóng bỏng bên cạnh vẫn không dứt, nhưng Lý Ương chẳng có phản ứng gì.

Ưu điểm lớn nhất của cậu là không bị ảnh hưởng bởi ai cả.

Hồi cấp ba, trong căn-tin có đánh nhau, đồ ăn bay loạn khắp nơi, cậu vẫn ngồi yên học từ vựng như không có chuyện gì xảy ra.