- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Không
- Đừng Làm Khó Beta
- Chương 7
Đừng Làm Khó Beta
Chương 7
Lý Ương thở dài, rửa bát, xào một đĩa cơm trứng, ăn xong thì về phòng làm bài tập.
Phòng cậu rất nhỏ, kê một cái giường rộng 1m5 thì chỉ còn chỗ để vừa một cái bàn.
Phòng quay về hướng bắc, không có ánh nắng, khá lạnh lẽo.
Ba ngày nay sống ở đây, Lý Ương đã quen với việc trải một tấm thảm nhỏ ra làm bài tập.
Tiếng cửa mở lách cách vang lên, ba mẹ đã về. Sau đó có tiếng gõ cửa phòng.
Lý Ương nói: “Con đang làm bài tập.”
Đây là cách riêng của họ, dùng để xác nhận cậu đã về nhà.
Ngoài ra, ba người hầu như chẳng nói gì với nhau.
Ba mẹ cậu không hòa thuận, Lý Ương cảm nhận được điều đó.
Cậu không có ký ức của nguyên chủ, nhưng qua ba ngày sống chung, cộng thêm mấy lần cãi vã, cũng hiểu sơ sơ mọi chuyện.
Mẹ cậu mang thai ngoài ý muốn, ba không còn cách nào khác nên phải cưới bà, rồi sinh ra cậu.
Cả hai đều không hài lòng khi Lý Ương chỉ là một Beta.
Khi cậu mười tám tuổi, chờ đợi lần phân hoá thứ hai, nhưng chẳng có biến chuyển gì — cậu vẫn là Beta.
Một Beta hoàn toàn bình thường trong thế giới này.
Cả hai đều thất vọng, từ đó về sau không còn mong chờ gì ở Lý Ương nữa.
Lý Ương khát nước, mở cửa định ra ngoài lấy nước thì lại nghe hai người họ tiếp tục cãi nhau, lần này là chuyện ly hôn.
Cậu lặng lẽ lấy nước, rồi quay lại phòng tiếp tục làm bài tập, cố gắng phớt lờ tiếng ồn bên ngoài.
Cho đến khi có người gõ cửa, ba cậu — một Alpha — hỏi nếu ly hôn thì cậu muốn theo ai.
Câu hỏi đó không phải vì ông muốn giữ cậu lại, mà chỉ để xác định rõ ai sẽ là người “chịu trách nhiệm” về đứa con rắc rối này.
Còn mẹ cậu — một Omega — thì không nói gì.
“Tùy.” Lý Ương đáp.
Bên ngoài có tiếng mở cửa, sau đó im lặng.
Lý Ương mở cửa phòng, phát hiện ngoài cậu ra thì trong nhà không còn ai.
Cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, rửa một quả táo, vừa gặm vừa đọc sách.
Cảm giác có chút khó thở.
Lý Ương vô thức nghĩ ngợi.
Ở trường thì loạn đủ kiểu, về nhà cũng vậy, cậu không hiểu nguyên chủ đã sống thế nào trong bầu không khí như vậy.
Về phần Lý Ương hiện tại thì còn đỡ, vì cậu chẳng để tâm nhiều, từ nhỏ đến lớn vốn đã quen với việc chịu đựng.
Trời tối, Lý Ương tắm rửa rồi đi ngủ.
Hôm sau, cậu đến lớp đúng giờ, ngồi vào chỗ gặm bánh bao, chăm chú nhai nuốt. Bỗng cậu cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực từ bên cạnh.
Lý Ương quay đầu lại, nhìn rõ đối phương, yết hầu lập tức động đậy, nuốt vội miếng bánh.
Là thiếu niên đυ.ng vào cậu hôm qua, người mà tối qua cùng ngồi một chuyến xe, cùng xuống ở một điểm.
Ký ức đêm qua tràn về, Lý Ương nhớ lại tên đối phương khi tự giới thiệu tên là "Ứng Khê".
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Không
- Đừng Làm Khó Beta
- Chương 7