Chương 6

Chỗ đó vẫn còn một vết đỏ.

Ánh mắt cậu thiếu niên hơi trầm xuống, ngón tay bên cạnh khẽ giật giật, suýt nữa không nhịn được mà đưa tay ra.

Lý Ương “ờ” một tiếng, không để ý đến sự kỳ lạ của cậu ta.

“Không sao, là tôi không chú ý nên va vào cậu.”

Xe đã đến.

Lý Ương đi lên trước, thiếu niên cũng theo sát phía sau.

Nửa tiếng sau, Lý Ương xuống xe, thiếu niên cũng đi theo cậu xuống.

Lý Ương bước vào khu tập thể, thiếu niên chỉ cách cậu một bước, lặng lẽ đi theo sát phía sau.

Lý Ương dừng bước, không đi tiếp nữa, cau mày nhìn chằm chằm cậu ta, ánh mắt nghi ngờ chẳng khác gì khi nhìn một tên bám đuôi khả nghi: “Cậu theo tôi đấy à?”

“Không có.” Thiếu niên lắc đầu, khuôn mặt ấy vẫn không có biểu cảm gì rõ ràng, thật sự không đoán ra đang nghĩ gì.

Lý Ương nghiêng người tránh ra lối đi: “Vậy cậu đi trước đi.”

Thiếu niên không nhúc nhích, vẫn đứng yên nhìn cậu, đôi mắt đen sẫm như muốn nói điều gì đó lại thôi.

“Cậu có ý gì?” Lý Ương hỏi, nghĩ thầm: "Tên này chẳng lẽ là biếи ŧɦái?"

“Tôi chỉ muốn làm quen với cậu một chút.” Thiếu niên vẫn giữ giọng điệu bình thản.

Lý Ương im lặng: “… Vì chuyện này thôi sao?”

Theo cậu từ nãy đến giờ, chỉ để làm quen?

Bọn họ là bạn cùng lớp, vốn dĩ chẳng cần cố tình bắt chuyện làm gì.

“Ừ.” Thiếu niên nhìn cậu: "Cậu vẫn chưa biết tên tôi.”

Lẽ ra Lý Ương nên biết, nhưng do xuyên sách nên cậu không biết gì cả.

Là lớp trưởng, cậu chỉ quen mặt vài người trong lớp, còn lại đều không rõ tên.

“À, vậy tự giới thiệu một chút. Tôi là…”

“Tôi biết tên lớp trưởng rồi.” Thiếu niên nói: "Tôi tên là Ứng Khê.”

Cậu ta đưa tay về phía Lý Ương.

Cái tên này nghe quen lắm, hình như có ai nhắc đến ở lớp hôm nay.

Lý Ương đang vội về nhà, chỉ gật đầu xem như biết rồi.

“Không bắt tay à?” Ứng Khê vẫn giữ tư thế đó, khóe miệng hơi cong lên, lộ ra nụ cười nhẹ.

Sự lạnh lùng trong ánh mắt và lông mày dần tan biến, cuối cùng cũng có chút dáng vẻ thiếu niên ở tuổi này nên có.

Lý Ương bắt tay cậu ta, rút về sau một giây: “Gặp lại sau.”

Cậu bước nhanh rời đi, đi được vài bước thì thấy Ứng Khê vẫn đứng nguyên tư thế lúc nãy, cứ nhìn chằm chằm vào cậu, một tay khẽ co lại, hình như cảm giác được ánh mắt của Lý Ương, liền ngẩng đầu nhìn sang.

Bốn mắt chạm nhau, gương mặt lạnh nhạt đó lập tức nở một nụ cười rực rỡ.

Lý Ương khựng lại, lẩm bẩm trong lòng một tiếng: “Người điên.”

Rồi cậu trơ mắt nhìn thiếu niên kia đi về phía khu nhà giàu.



“Con về rồi.” Lý Ương đẩy cửa vào, theo thói quen gọi một tiếng.

Trong nhà không có ai trả lời.

Căn phòng khách nhỏ hẹp, trên bàn vẫn còn bát đũa chưa rửa.