Chương 5

Nhà nghèo, cha mẹ không quan tâm, nên nguyên chủ ở trường luôn rụt rè, đã là lớp trưởng mà lại chẳng có chút uy nghiêm nào.

Chuyển trường là điều không thể, nhưng chuyển lớp thì còn chút hi vọng.

"Hiệu trưởng, em quỳ xuống xin thầy đấy." Lý Ương nói.

"Tôi quỳ trước cậu còn nhanh hơn, thật sự không chuyển được." Hiệu trưởng bước đến gần, chuẩn bị quỳ xuống.

Lý Ương hoảng hồn quay người bỏ chạy, không dám nhận đại lễ của người lớn.

Trường thần kinh, thế giới thần kinh. Lý Ương vò đầu bứt tóc.

Tiết thứ hai buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm mới lại được phân đến.

Giáo viên nào mới đến cũng phấn khởi hăng hái, nhưng chỉ qua một tiết là xụ mặt.

Người mới này cũng không ngoại lệ.

Ban đầu còn định thiết lập uy nghiêm, nhưng sau khi nhận ra lớp học toàn là ác quỷ đội lốt người thì hoàn toàn buông xuôi.

Vừa hết tiết đã trốn mất, trở thành người kiên trì ít nhất trong lịch sử lớp này.

Một ngày học kết thúc.

Điều khiến Lý Ương thấy an ủi nhất chính là thiết lập thời gian học của cái thế giới truyện này.

Sáng 9 giờ mới vào học, mỗi tiết chỉ nửa tiếng, nghỉ giữa tiết nửa tiếng. Học đến 12 giờ là xong ba tiết, nghỉ trưa hai tiếng, 2 giờ chiều vào lớp, học đến 5 giờ là tan học.

Không có học tối, cuối tuần nghỉ hai ngày, bài tập cũng ít.

Mỗi ngày tan học là thời khắc Lý Ương thấy nhẹ nhõm nhất.

Vừa ra khỏi cổng trường, cậu liền tháo khẩu trang, ném thẳng vào thùng rác, gương mặt u ám lập tức trở nên rạng rỡ.

Bạn cùng lớp cậu toàn là con nhà giàu, có tài xế riêng đưa đón.

Chỉ có Lý Ương là độc nhất vô nhị — đi xe buýt.

Trường học quý tộc, ngay cổng trường căn bản chẳng có trạm xe buýt. Ba ngày qua, mỗi ngày Lý Ương đều phải đi bộ mười phút đến trạm xe, rồi ngồi xe buýt nửa tiếng mới về tới nhà.

Hôm nay cũng vậy.

Chỉ là khác với mọi khi, trạm xe buýt vốn chỉ có mình cậu đợi xe, hôm nay lại có thêm một người.

Ban đầu Lý Ương không để ý, cho đến khi vô thức liếc sang, nhận ra gương mặt kia có chút quen thuộc.

Là Alpha mà cậu đυ.ng trúng lúc sáng, người có l*иg ngực cứng như đá ấy.

Hai hôm trước chưa từng thấy cậu ta đi xe buýt, Lý Ương không kìm được mà nhìn thêm một cái, ai ngờ chỉ vừa nhìn thôi đã bị đối phương bắt gặp.

"Xin lỗi." Cậu thiếu niên nhìn cậu, mở miệng nói.

Lý Ương khựng lại, không hiểu cậu ta nói gì.

Ánh mắt thiếu niên rơi xuống trán Lý Ương: "Lúc sáng ở lớp, tôi va vào cậu, chắc làm cậu đau. Xin lỗi."