Lý Ương cố gắng lờ đi cảm giác vi diệu đó, khẽ mở lời: "Cậu có muốn về nhà thay quần áo không?"
"Không." Ánh mắt Ứng Khê lướt qua đôi má ửng đỏ của cậu, mắt hơi lay động: "Như thế thì lãng phí thời gian lắm. Nhưng tôi muốn mượn nhà vệ sinh nhà cậu một chút để rửa mặt."
Lý Ương gật đầu, lấy bàn chải và cốc đánh răng đưa cho.
Cửa phòng vệ sinh đóng lại, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh. Cậu ngồi bên bàn trong phòng khách, luôn cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó.
Gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, Lý Ương nheo mắt lại, giữ cho mái tóc mái không bị thổi bay.
Cho đến khi tiếng mở khóa vang lên, kéo cậu ra khỏi trạng thái thoải mái.
Lý Ương đứng lên, trơ mắt nhìn cánh cửa mở ra, mẹ cậu xách theo một túi thức ăn đi vào.
"Ăn cơm xong chưa?" Mẹ cậu hỏi bâng quơ, thay giày xong rồi đi vào bếp.
Cùng lúc đó, chốt cửa nhà vệ sinh cũng xoay. Ứng Khê bên trong chắc hẳn đã nghe thấy động tĩnh, không biết có nên ra hay không.
"Chưa ạ, con định đi ăn ngay bây giờ." Lý Ương lên tiếng, bình tĩnh hơn tưởng tượng rất nhiều, thậm chí trong đầu đã nghĩ sẵn cách giải thích nếu bị phát hiện.
Cậu quay lưng về phía bếp, đi nhanh đến trước cửa nhà vệ sinh, mở cửa ra.
Ứng Khê vừa rửa mặt xong, tóc mái hơi ướt, đôi mắt đen sâu thẳm không chớp nhìn Lý Ương, dùng ánh mắt hỏi làm thế nào bây giờ.
Có lẽ là ảo giác, Lý Ương cảm thấy Ứng Khê trước mắt có chút kỳ lạ… hưng phấn.
"Không sao đâu." Cậu quay người đi về phía cửa chính: "Cậu ra ngoài cùng tôi."
Ứng Khê đi theo, trước khi đi liếc mắt nhìn vào bếp.
Người bên trong suốt quá trình không để ý đến động tĩnh ở phòng khách, chỉ cúi đầu nhìn điện thoại, chìm đắm vào đó.
Gần đó có rất nhiều quán ăn sáng, Lý Ương chỉ ăn ở một quán trong số đó, hương vị rất ngon.
9 giờ sáng, trong tiệm không có nhiều người. Lý Ương ngồi xuống, đưa menu cho Ứng Khê.
Ứng Khê gọi hai món đặc trưng, Lý Ương gọi một phần giống vậy.
Gọi món xong, hai người nhìn nhau không nói gì.
Sự im lặng giống như một chiếc cưa cứ kéo đi kéo lại, khiến người ta khó chịu.
Cuối cùng Lý Ương là người phá vỡ sự im lặng: "Cậu có muốn ăn gì nữa không?"
"Không có." Ứng Khê nhìn cậu cười.
Lý Ương từ đầu đến cuối không nhìn thẳng vào cậu ta, suốt quá trình cứ cúi đầu nhìn chằm chằm mặt bàn.
Cho dù không cố ý cảm nhận, cũng có thể nhận thấy ánh mắt có sức hiện diện cực mạnh kia.
"Bây giờ chúng ta là bạn bè đúng không?" Ứng Khê đột nhiên hỏi.
"Phải." Lần này Lý Ương trả lời cực kỳ dứt khoát.
"Tốt quá rồi." Nụ cười trên mặt Ứng Khê càng nhiều. Cậu ta cố gắng đưa mắt sang chỗ khác, nhưng chỉ được hai giây, lại quay về nhìn khuôn mặt trắng nõn của Lý Ương.