Chương 4

"Không chịu nổi nữa, tôi làm không nổi cái công việc này đâu." Giáo viên chủ nhiệm ôm trán, sắp phát điên: "Tôi phải nghỉ việc thôi, không thì tức chết mất."

"Nếu anh đi, lớp này sẽ là lần thứ bảy đổi giáo viên rồi đấy." Một giáo viên khác bất lực nói.

"Đổi trăm người cũng vô dụng." Thầy chủ nhiệm phất tay: "Toàn là thần tiên, ai mà chiều nổi."

Lý Ương cảm thấy câu này quá đúng.

Hôm đầu tiên mới xuyên tới đây, cậu còn vui vì trường trong truyện chỉ học ba tiết mỗi sáng, nghỉ giữa giờ tận 2 tiếng.

Chỉ tiếc là chưa kịp vui được bao lâu, cậu đã hối hận vô cùng vì thời gian nghỉ quá dài.

Hai tiếng là đủ để đám học sinh trong lớp cậu đánh nhau ba trận, bàn ghế cũng đủ để thay một lô mới.

"Lý Ương à, khổ cho em rồi." Thầy chủ nhiệm vỗ vai cậu một cách đầy thương cảm: "Thầy không chịu nổi nữa rồi, cố lên nhé."

Giáo viên chủ nhiệm nói là làm thật, đến chiều là nghỉ việc luôn.

Lý Ương lại mất đi một người có thể trò chuyện.

Về lại lớp học.

Cậu ngửa đầu nhìn trần nhà, bên tai vang lên tiếng cười sắc nhọn của đám bạn học.

"Mấy đứa Omega tụi mày nên học cách hầu hạ người khác đi, đừng suốt ngày động tay động chân."

"Hầu hạ cái lũ rác rưởi tụi mày ấy? Có xứng không? Rác rưởi thì nên nằm trong thùng rác."

"Tụi mày mới là rác."

"Im hết lại." Lý Ương vẫn nhìn trần nhà, khẽ lên tiếng.

Nhưng giọng cậu quá nhỏ, lập tức bị lấn át.

Chỉ có thiếu niên đang nằm gục bên bàn ở góc trái là động đậy, chậm rãi ngồi dậy nhìn về phía cậu một cái.

"Im hết đi." Lý Ương đứng bật dậy, đập tay lên bàn.

Khí thế có rồi, nhưng lòng bàn tay đau điếng.

Mặt cậu vặn vẹo một thoáng, cố nhịn không thổi tay, ánh mắt lướt qua đám người xung quanh, trầm giọng nói: "Tiết tự học im lặng."

"Ồ, lớp trưởng đấy à, thầy chủ nhiệm không có mặt, bắt đầu làm vua rồi sao?"

"Lớp trưởng, cậu nên bảo mấy tên Alpha kia im đi, tụi nó đáng ghét thật đấy."

"Bọn Omega tụi mày càng đáng ghét hơn."

Lý Ương chịu không nổi nữa, xoay người vừa chạy vừa thổi lấy thổi để vào lòng bàn tay đang đỏ lên, rồi lao thẳng vào phòng hiệu trưởng.

"Sao lại tới nữa rồi." Hiệu trưởng thấy cậu thì như gặp kẻ thù, lùi lại từng bước: "Giờ chuyển lớp không được đâu, mỗi lớp đều đủ người rồi, cậu sang lớp khác thì họ không đồng ý."

Lý Ương nghẹn họng nuốt lại bốn chữ "em muốn chuyển trường".

Gia cảnh cậu – à không, phải nói là nguyên chủ – khá tệ.