Chương 39

"Chào buổi sáng." Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, giọng nói đã nghe qua trăm ngàn lần trong mơ.

Hành động kéo quần áo của Lý Ương khựng lại, cậu không tin nổi nghiêng đầu nhìn sang.

Ứng Khê bưng một chén nước, thấy cậu tỉnh liền đưa đến miệng cậu.

"Uống chút nước đi, cổ họng cậu chắc đau lắm."

...Ứng Khê?

Lý Ương lúng túng buông tay xuống, cố gắng suy nghĩ xem đã xảy ra chuyện gì. Trong đôi mắt đen trong veo ánh lên vẻ khó hiểu.

Ký ức ùa về, đại não cậu gần như ngưng trệ, vô thức há miệng uống nửa chén nước.

Cổ họng dịu lại, Lý Ương không thể tin hỏi: "Tối qua cậu đã ở phòng tôi chăm sóc tôi sao?"

"Xin lỗi." Ứng Khê ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, hai mắt cụp xuống che đi mọi cảm xúc dưới đáy mắt: "Tôi đã vào khi chưa được cậu cho phép."

"Không phải." Lý Ương không bận tâm chuyện đó, mà không hiểu vì sao mối quan hệ giữa cậu và Ứng Khê chưa đủ tốt để phiền người ta chăm sóc mình suốt một đêm.

Lý Ương vén chăn lên, chú ý thấy Ứng Khê đang tựa vào thành ghế, vẻ mệt mỏi rất rõ ràng, chắc là tối qua đã mệt lắm rồi.

Ánh mắt cậu lướt qua bộ quần áo nhăn nhúm kia, sau một lúc do dự, cậu mở lời: "Cảm ơn cậu, làm phiền cậu rồi. Tôi mời cậu đi ăn nhé."

Cảm giác khó chịu tối qua vẫn còn rõ mồn một trước mắt, tố chất cơ thể ở thế giới này thậm chí còn không bằng ở thế giới hiện thực.

Lý Ương nghĩ, ngoài việc học ra, cậu còn phải rèn luyện thân thể nhiều hơn nữa.

"Được." Ứng Khê lập tức đáp lời, đứng thẳng người dậy. Tất cả mệt mỏi đều biến mất: "Đi ngay bây giờ à?"

Sự kích động và hưng phấn đó khiến người ta không thể nào từ chối. Lý Ương vốn định nói là buổi trưa, nhưng lời đến khóe miệng lại đổi nội dung: "Được, nhưng tôi muốn đi tắm trước."

Ứng Khê gật đầu, chìa tay ra: "Cậu có còn sức không? Để tôi dìu cậu."

"Không cần." Lý Ương tránh bàn tay kia. Một hình ảnh mơ hồ vụt qua trong đầu.

Trong giấc mơ, cậu dường như đã đưa ra một quyết định hoàn toàn trái ngược với hiện tại, không chỉ nắm lấy tay Ứng Khê, mà còn không chịu buông ra.

Ít nhiều Lý Ương cũng thấy may mắn, vì đó chỉ là một giấc mơ.

...

Cơn sốt là một tai nạn, tắm rửa xong, Lý Ương cảm thấy rất khỏe khoắn, đầu không còn đau như muốn nổ tung nữa.

Cậu thay quần áo xong, từ phòng tắm ra thì thấy Ứng Khê vẫn giữ nguyên tư thế đứng lúc trước. Khi chạm mắt với cậu, Ứng Khê nở một nụ cười dịu dàng.

Tâm trạng quá đỗi kỳ lạ, không hiểu sao Lý Ương đột nhiên nhớ đến chú chó con cậu đã cho ăn vài lần ở thế giới hiện thực.

Mỗi lần nhìn thấy cậu, nó đều liều mạng lao tới, chỉ để ngồi bên chân cậu, vẫy đuôi tỏ vẻ vui mừng.