Lý Ương sững sờ, ngồi trên giường ngước mắt nhìn về phía Ứng Khê không biết từ lúc nào đã đi vào, nhất thời quên mất phản ứng.
"Không còn sức à?" Ứng Khê đưa ly nước đến môi cậu: "Lý Ương, há miệng."
Đầu óc như mất kết nối với cơ thể, đến mức nghe thấy câu nói này, Lý Ương vẫn không động đậy.
Cậu cảm thấy mình đang suy nghĩ gì đó, nhưng không có tinh lực để xác định, chỉ mơ hồ cảm thấy giọng của Ứng Khê thật là hay.
Cho đến khi lại ho khan, Lý Ương khó chịu không thể chờ đợi mà chụp lấy ly nước, uống một hơi hết sạch.
Nước ấm lướt qua cổ họng, khiến cậu như một con cá sắp chết được sống lại.
Lý Ương đưa tay lau nước bên miệng, lộn xộn nói lời cảm ơn: "Cảm ơn, phiền cậu."
Cậu đặt ly nước xuống, nằm xuống rồi đưa tay lấy chăn. Nhưng vì nhắm mắt, mò nửa ngày cũng không sờ thấy.
Trong cơn mơ màng, cái chăn đắp lên người cậu. Động tác của cậu dừng lại, cố gắng bình ổn hơi thở.
"Đau đầu à?" Ứng Khê ngồi ở mép giường, ánh mắt rơi vào khuôn mặt đỏ ửng của Lý Ương, đưa tay chạm vào trán cậu.
Khoảnh khắc mu bàn tay mát lạnh chạm vào, trán cậu không tự chủ được mà áp chặt vào. Lý Ương nóng đến khó chịu, ly nước kia làm cơ thể cậu càng thêm khô nóng.
Cậu giãy dụa vươn tay, bắt lấy bàn tay Ứng Khê đang định rụt về, áp chặt lên mặt.
Vài lần qua lại, khuôn mặt nóng ran cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút. Cậu vô tình đẩy tay Ứng Khê ra.
"Tôi đỡ rồi, cảm ơn cậu, cậu đi ngủ đi."
Không đợi Ứng Khê nói gì, cậu tự trả lời lời nói của mình.
"Được, tôi đi ngủ đây, ngủ ngon."
Ứng Khê không nhịn được mà bật cười, lấy nhiệt kế ra đo.
Ba mươi chín độ, trách không được lại tự trả lời lời của mình.
Cậu ta cất nhiệt kế đi: "Lý Ương, cậu đã uống thuốc gì rồi?"
Bên tai ù ù loạn lên, Lý Ương nghe thấy giọng của cậu ta, nhưng không phân biệt được nội dung, chỉ "ừ ừ" đáp lại.
"Lý Ương." Tai cậu bị hai bàn tay nhỏ bé che lấy. Ứng Khê cúi người, mặt đối mặt với cậu, hạ giọng xuống: "Cậu uống thuốc gì rồi? Cậu bây giờ lại sốt rồi, tôi phải tìm thuốc khác cho
cậu uống."
"Thuốc hạ sốt và thuốc cảm cúm." Cảm giác ngứa ngáy và nóng rực từ tai lan ra. Lý Ương khẽ run rẩy, đưa tay gạt tay cậu ta ra: "Cậu đừng chạm vào tai tôi."
Ứng Khê ngoan ngoãn rụt tay lại.
Lý Ương xoay người quay lưng về phía cậu ta, vừa lấy búp bê che kín đầu lại bị một bàn tay khác lấy đi.
Ứng Khê đặt con búp bê xuống, chạy ra phòng khách lục lọi tìm thuốc có thể uống, đút cho Lý Ương xong thì tắt đèn.
Cậu ta an tĩnh ngồi ở mép giường, thông qua chút ánh sáng từ ngoài cửa sổ để đánh giá Lý Ương.