Chương 36

Bốn mắt nhìn nhau, hai người cùng lúc nhìn sang hướng khác.

Ứng Khê cúi đầu im lặng uống nước, Lý Ương đưa tay sờ gáy đang nóng lên.

"Tôi có thể ngủ một giấc ở đây không?" Cậu ta đột nhiên mở miệng.

Lý Ương ngơ ngẩn: "Tại sao?"

"Tôi không mang chìa khóa." Ứng Khê nói.

Cái cớ này quá cứng nhắc. Lý Ương không chút nể tình vạch trần: "Nhà cậu hẳn là khóa điện tử phải không? Hơn nữa có người mở cửa mà."

"Họ đều ngủ rồi." Ứng Khê đặt ly nước xuống, ánh mắt rơi vào chiếc ghế sofa nhỏ hẹp, thương lượng: "Tôi ngủ ở đó vài tiếng là được, sẽ không làm phiền cậu, cũng sẽ không làm gì cậu đâu."

Trong bối cảnh ABO, Alpha và Omega lúc nào cũng có thể bị tin tức tố ảnh hưởng, chỉ có Beta là không có điểm yếu.

Vì thế Lý Ương cảm thấy mình là Beta, Ứng Khê có muốn làm gì mình cũng không làm được.

Trừ phi tin tức tố làm cậu buồn nôn đến mức thần trí không rõ.

Nhưng đó là một bí mật, ngoài Lý Ương ra không ai biết.

Bố mẹ không có ở nhà, để Ứng Khê ở lại cũng được, chỉ là chen chúc trên chiếc sofa nhỏ kia quá chật.

Lý Ương đang suy nghĩ phải làm thế nào, thì Ứng Khê đã đứng dậy đi đến chiếc sofa nằm xuống nhắm mắt. Sợ bị đuổi đi, hơi thở trong khoảnh khắc trở nên đều đều và ổn định, như thể đã rơi vào giấc ngủ sâu.

Lý Ương: "..."

Cậu thiếu niên với khuôn mặt tuấn tú và chiếc sofa hơi cũ không hề ăn khớp với nhau. Lý Ương xoa xoa trán, đứng dậy nói: "Vậy, ngủ ngon?"

"Ngủ ngon." Ứng Khê lập tức trả lời.

Rõ ràng là nhà mình, nhưng vì có một người bạn không thân cho lắm đang ngủ ở phòng khách, Lý Ương có một tâm trạng phức tạp khó nói thành lời.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, máy móc chớp mắt,

vô thức tĩnh tâm lắng nghe động tĩnh ở phòng khách.

Xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng thở có chút nặng nề của cậu.

Lý Ương điều chỉnh tư thế ngủ, cố gắng tự thôi miên mình chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn mơ màng, đầu đau như dao cắt, cơ thể nóng bừng, cổ họng khô khốc ngứa ngáy. Lý Ương gần như dựa vào bản năng mà che miệng ho khan một tiếng.

Hơi thở hoàn toàn rối loạn, lúc gấp gáp, lúc bị đè nén. Sau vài lần như vậy, mặt cậu tái nhợt, cả người như chìm vào trong nước, khó chịu đến gần như ngạt thở.

Lý Ương vén chăn lên, nhưng lại bị lạnh nên kéo về bọc lấy mình, chỉ để lộ đầu.

Cậu lại một lần nữa không kiểm soát được mà ho khan nhỏ. Vô thức xoay người quỳ trên giường, đầu tựa vào gối, phát ra tiếng ho khan đau khổ và nghèn nghẹn.

Nóng quá, cổ họng đau nhói, nuốt nước bọt cũng trở thành một việc khó khăn.

Lý Ương dựa vào tiềm thức, mò mẫm tường bật đèn.

Khoảnh khắc ánh đèn bật sáng, tiếng bước chân vang lên, trước mắt xuất hiện một ly nước.