Chương 30

Trợ lý Mẫn cười rạng rỡ: "Nhưng tôi rất xem trọng hai người."

Ứng Khê hơi khựng lại, khóe mắt và đuôi lông mày hiện lên một nụ cười rõ ràng: "Cảm ơn."

Lý Ương lại hắt hơi một cái.

Cậu đóng cửa lại, đặt con búp bê và sách trên bàn, rồi đi rửa mặt.

Chẳng lẽ trời mưa làm cậu bị cảm…

Lý Ương ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng chói chang, chắc là sẽ không đâu.

Đã qua giờ ăn trưa, trong nhà không có gì để ăn, cậu đơn giản nấu một bát mì trứng gà. Trong lúc ăn, cậu chán nản lướt điện thoại. Lớp phó "đăng đăng đăng" gửi cho cậu mấy tin nhắn.

"Con búp bê cậu không vứt đi à?"

"Cái của tôi bán cho Ứng Khê rồi."

"Giá cậu ấy trả thực sự khó mà từ chối được."

"Cậu không thấy Ứng Khê rất kỳ lạ sao?"

Câu cuối cùng đã là lần thứ hai lớp phó hỏi. Lý Ương không nghĩ ngợi gì, tiện tay trả lời.

"Không vứt."

Cậu có xem qua giá, không hề rẻ, vứt đi thì phí tiền.

Thính Duy đợi nửa ngày chỉ nhận được hai chữ, cậu ta xoa

xoa tóc, thăm dò hỏi: "Lý Ương, cậu đã yêu bao giờ chưa?"

"Chưa."

Vậy thì hợp lý rồi. Thính Duy không nghĩ nhiều nữa, không quên nhắc nhở: "Ngày mai còn đi chơi nữa không? TAT, hôm nay còn muốn ăn bữa cơm với cậu mà."

"Ngày mai ở nhà đọc sách, không đi đâu." Lý Ương nói.

Ăn cơm xong, đầu óc vốn tỉnh táo lại trở nên buồn ngủ vô cùng. Lý Ương rửa bát đũa sạch sẽ, tắm rửa, thay đồ ngủ rồi nằm trên giường nhắm mắt thϊếp đi.

Cậu rất nhanh mở mắt, thở gấp. Cậu chỉ biết mình đã có một cơn ác mộng đặc biệt, nhưng lại không nhớ ra nội dung cụ thể.

Tiếng mở cửa vang lên, bố mẹ đáng lẽ phải tan làm vào buổi tối, không hiểu sao giờ này lại về nhà.

Những nội dung cãi vã quen thuộc Lý Ương đều thuộc lòng rồi.

Chỉ là hôm nay có chút khác.

"Có gì mà không thể nói ở nhà? Cô đến công ty của tôi muốn làm gì?"

"Tôi mới phải hỏi anh muốn làm gì? Chúng ta còn chưa ly hôn, anh và con Omega kia mập mờ như vậy, đúng là không biết xấu hổ."

"Lúc trước kết hôn đã nói rõ rồi, không can thiệp vào chuyện của nhau. Cô thật đúng là muốn trở mặt."

"Hừ, anh tìm tôi vào kỳ mẫn cảm của anh thì sao không nói không can thiệp vào chuyện của nhau?"

"..."

Cãi vã đến cuối cùng, những thứ có thể ném đều ngã một chỗ.

Lý Ương đứng dậy, cái lạnh trong không khí khiến cậu rụt vào trong chăn.

Trời tháng 11 còn chưa đến mức lạnh như vậy.

Cậu cuộn chăn, đưa tay xoa trán, hơi nóng lên.

"Bây giờ tôi thấy thật may mắn, may mà đứa trẻ không phải Omega. Tôi chịu đủ rồi cái loại Alpha như anh rồi." Mẹ hét lớn một tiếng.

Bố cười lạnh: "Được, ly hôn. Con về với cô."

Cuộc cãi vã im bặt.