Chương 20

Lý Ương đang dọn đồ đạc, nheo mắt lại. Khoảnh khắc sau, ánh mắt kỳ lạ của Ứng Khê lại đổ dồn về phía cậu.

Cậu thực sự không muốn gán cái ánh mắt phức tạp đó cho cảm xúc "ghen tỵ", dù sao thì mối quan hệ của hai người cũng chỉ có vậy.

Nhưng Ứng Khê lại biểu hiện quá thẳng thắn.

Cứ như là thiếu điều viết lên mặt câu "Tại sao cậu lại hẹn hò với cậu ta mà không hẹn với tôi".

Những người khác đang dọn đồ trong phòng học đột nhiên cảm nhận được một luồng tin tức tố nguy hiểm mãnh liệt, đồng loạt đứng đờ ra tại chỗ.

Người có thể chất không tốt chân mềm nhũn, quỵ xuống đất, ngơ ngác nhìn về phía Ứng Khê.

Lý Ương ban đầu định tháo khẩu trang, nhưng nhận thấy sự thay đổi trong phòng học thì biến sắc, vội đeo khẩu trang vào rồi nhanh chóng rời xa cái tên đã gây ra tất cả.

Nhìn thấy ánh mắt cảnh giác đề phòng của cậu, Ứng Khê mới nhận ra mình đã làm gì, không động đậy gì mà thu lại tin tức tố.

Những người khác lần lượt rời đi, sợ lại bị ảnh hưởng bởi luồng tin tức tố đáng sợ đó.

Lý Ương không hiểu nhiều về bối cảnh ABO, nhưng cậu biết rằng nếu tình trạng tin tức tố hỗn loạn như thế này kéo dài, tất cả mọi người trong lớp sẽ gặp rắc rối.

Không chừng một ngày nào đó sẽ kí©h thí©ɧ một Alpha vào thời kỳ mẫn cảm hoặc một Omega vào kỳ phát tình.

May mà cậu là một Beta.

Cho dù phòng học bị người ngoài hành tinh dọn ra bãi rác ngoài không gian thì cũng chẳng liên quan gì đến cậu.

Nghĩ đến đây, tất cả cảm xúc bực bội của Lý Ương đều biến mất trong chốc lát.

Cậu không biểu cảm nhấc chân rời đi, không nhìn thấy sự hối hận thoáng qua trong đáy mắt của cậu thiếu niên phía sau.

Trời dần tối. Trong phòng học chỉ còn lại vài học sinh.

Ứng Khê không nhúc nhích ngồi tại chỗ. Ánh mắt tưởng chừng như đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng thực tế đã sớm bay đi đâu mất.

Bóng tối lờ mờ làm khuôn mặt cậu ta trở nên u ám. Không ai biết Alpha rất được hoan nghênh ở trường này đang nghĩ gì vào lúc này.

Chỉ có thể thông qua vẻ ngoài lạnh lùng mà đoán được cảm xúc cậu ta không tốt.

Tiếng gõ cửa vang lên. Người lái xe mặc vest đen đứng ở cửa, im lặng nhắc nhở cậu ta cần phải về nhà.

Ứng Khê đứng dậy, tránh đi Omega đang muốn đến bắt chuyện, lặng lẽ rời khỏi trường.

Mây đen vần vũ trên không, tiếng sấm âm ỉ rung động.

Trên đường đi chỉ còn tiếng ồn rất nhỏ của ô tô.

"Chú Lâm." Cậu thiếu niên chống cằm ở ghế sau, giọng nói không có chút cảm xúc nào: "Chú có biết cách theo đuổi người khác không?"

Cơn mưa lớn đến muộn trút xuống dữ dội, nuốt chửng chút ánh sáng cuối cùng trên bầu trời. Cần gạt nước bắt đầu làm việc, gạt đi màn mưa mờ ảo.