Chương 2

"Đừng ồn nữa." Phó lớp trưởng lên tiếng hòa giải theo thói quen: "Mấy cậu chưa đủ à?"

"Có phần cho cậu lên tiếng sao?" Alpha liếc mắt khinh bỉ, chẳng chút nể nang mà châm chọc.

Phó lớp trưởng là một Omega, tính tình mềm mỏng, vốn không muốn gây sự, cũng không giỏi cãi vã, đành phải quay sang nhìn Lý Ương cầu cứu.

Lý Ương vốn muốn giữ mình ngoài cuộc, thấy thế liền cảm thấy áp lực nặng nề.

Cậu kéo khẩu trang xuống một chút, mắt lạnh lẽo nhìn sang: "Tuần này là lần thứ bảy rồi đấy. Nếu để nhà trường biết, mấy cậu chắc chắn không tốt nghiệp nổi đâu."

"Đệt, cậu dám dọa tôi sao?" Alpha tên Tưởng Tố hung hăng trừng mắt nhìn Lý Ương.

Lý Ương nhanh tay kéo khẩu trang lên, chặn hết mùi hôi thối kia lại.

"Chỉ là lời khuyên thôi." Cậu nhẹ giọng nói, rồi chẳng buồn quan tâm tụi kia có dừng lại hay không, tiếp tục vùi đầu vào làm bài.

Thế giới này nên sụp đổ luôn đi cho rồi. Lý Ương thầm nghĩ, nếu chỗ này sụp đổ thật, biết đâu còn giúp cậu trở về thế giới cũ.

Chỉ cần thoát khỏi mấy tên Alpha thần kinh kia thì làm cái gì cũng được.

"Tôi không thèm chấp với cậu." Tưởng Tố thu lại pheromone, nhặt áo khoác dưới đất lên phủi sạch, rồi quay về bàn ngồi xuống.

Cả lớp đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Omega từng đối đầu với hắn – Hà Thực – cũng về chỗ ngồi theo.

Yên tĩnh trở lại, không khí cũng trong lành hơn nhiều.

Lý Ương vốn chưa từng đọc cuốn tiểu thuyết này, chỉ biết sơ qua về thiết lập nhân vật của mình.

Vì bạn cùng bàn của cậu sau khi đọc xong truyện thì suốt ngày kể rằng nhân vật Beta pháo hôi này thiết lập quá hay, quá bình tĩnh, đáng lẽ phải là nam chính mới đúng.

Ngoài thiết lập ấy ra thì cậu chẳng biết gì thêm, ai là nhân vật chính cũng không rõ.

Điều duy nhất còn nhớ là đây là một cuốn đam mỹ ABO.

Cậu nên cảm thấy may mắn vì bạn cùng bàn từng giảng giải qua thiết lập ABO.

Khi AO có biến động cảm xúc lớn sẽ phát tán pheromone, mà loại AO cao cấp thì chỉ cần mùi pheromone cũng có thể khiến người khác run sợ.

Lý Ương hối hận vì không học kỹ hơn lúc trước, lẽ ra nên để bạn cùng bàn kể kỹ thêm chút nữa.

Ai mà ngờ, một học sinh đang ôn thi đại học như cậu vừa chợp mắt một cái lại xuyên thẳng vào truyện.

Tâm trạng ngày càng tệ, Lý Ương cầm bình giữ nhiệt ra ngoài lấy nước.

"Này, mang cho tôi một cốc luôn."

Tưởng Tố ngồi chéo phía trước thấy cậu đứng dậy liền ngang ngược chìa bình giữ nhiệt ra, rõ ràng là cố ý kiếm chuyện.