Chương 19

Lý Ương đặc biệt hy vọng cậu ta sẽ mỉa mai một câu "tự mình đa tình", rồi lạnh lùng rời đi.

Nhưng tiếc là không.

Ứng Khê gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Tôi đang đợi xe buýt, không phải đợi cậu."

Cậu ta gượng gạo, đôi mắt đen thẳm, mang theo chút né tránh không tự nhiên. Nhìn là biết nói dối.

"Cậu như vậy sẽ ảnh hưởng đến tôi." Lý Ương đi thẳng vào vấn đề, nói ra mối lo ngại của mình: "Tôi không muốn có bất kỳ liên quan gì đến cậu. Cứ tiếp tục như thế sẽ bị người khác hiểu lầm tôi và cậu có gì đó."

Ứng Khê áy náy cụp mắt xuống, nói ra những lời nói có vẻ máy móc: "Xin lỗi. Lần sau sẽ không."

Không đợi Lý Ương rời đi, cậu ta lại đổi một lý do khác: "Tôi đúng là đang đợi cậu, tôi muốn kết bạn với cậu."

"Kết bạn thì cậu sẽ giữ khoảng cách với tôi được không?" Lý Ương có thể nhận ra cậu ta không giỏi ăn nói, sau một lúc im lặng ngắn ngủi thì hỏi.

Ứng Khê ngây người, nhất thời không biết trả lời thế nào.

Lý Ương: "Nếu kết bạn mà cậu không còn chú ý đến tôi nữa thì từ bây giờ chúng ta là bạn bè."

Cậu nói xong một cách dứt khoát, quay người rời đi. Cậu lười phải bận tâm suy nghĩ xem Ứng Khê muốn kết bạn với cậu vì lý do gì, có thích cậu hay không.

Dù sao thì một Alpha như Ứng Khê sẽ vĩnh viễn không bước vào thế giới của cậu.

Mục đích đạt được, Ứng Khê nhìn chằm chằm bóng lưng cậu thiếu niên khuất dần. Môi mím chặt, cậu ta không hề vui vẻ.

Mối quan hệ bạn bè có giới hạn không phải là thứ cậu ta muốn. Cậu ta muốn bắt đầu từ bạn bè, rồi từng chút một rút ngắn khoảng cách.

Nhưng Lý Ương giống như một tảng đá cứng rắn, cậu ta không thể gõ được cánh cửa phòng của cậu, thậm chí còn không thể đến gần.

"Cái mặt này của cậu mà lại đi theo đuổi một Beta à?"

Omega đi theo sau kinh ngạc, sau khi săm soi Ứng Khê từ trên xuống dưới thì giơ ngón tay cái lên: "Cậu cứ tùy tiện đứng ở đâu đó, đảm bảo có người xếp hàng muốn ở bên cậu, thế mà cậu lại…"

Những lời sau đó không thể nói ra, vì Alpha trước mặt có vẻ mặt u ám, đôi mắt không còn mang ý cười như trước nữa, mà trở nên tối tăm, làm cả người cậu ta trở nên âm u.

Cậu ta lạnh nhạt liếc Omega một cái, người kia toàn thân run rẩy, mặt tái mét, im lặng ngậm miệng.

Ứng Khê bước nhanh đuổi theo Lý Ương. Lần này cậu ta vẫn giữ một khoảng cách nhất định, người trước người sau tiến vào phòng học.

Mối quan hệ thay đổi, Ứng Khê không còn cứ chăm chú nhìn cậu nữa, Lý Ương rất hài lòng về điều này.

Một ngày kết thúc, lớp phó nhắc cậu đừng quên "cuộc hẹn" cuối tuần.