Lý Ương lén liếc nhìn.
Ứng Khê vẫn lướt điện thoại, không hề có chút phản ứng nào với người quay sang bắt chuyện.
Cứ như người máy.
Lý Ương nhấc khẩu trang lên, thu ánh mắt lại.
Xe buýt đến, Lý Ương cố ý đi cửa sau. Ứng Khê cứ như được lắp đặt một cái máy dò cảm ứng trên người cậu vậy, hễ hai người đến gần là sẽ "tít tít tít" kêu không ngừng.
Bên này cậu vừa quẹt thẻ xong, bên kia Ứng Khê nhìn sang, rồi bước nhanh vào xe.
"Lý Ương, thật là trùng hợp." Cậu ta đứng bên cạnh Lý Ương, nắm chặt tay vịn, trên mặt từ từ hiện lên một nụ cười ôn hòa.
Sự bất nhất này quá mạnh mẽ, Lý Ương không nhịn được nhìn thêm hai lần.
Người bắt chuyện với Ứng Khê học cùng trường với họ, cũng đi lên xe. Ban đầu cậu ta còn cau mày, nhưng khi để ý đến giới tính của Lý Ương thì lông mày lập tức giãn ra.
Omega nói chuyện với Alpha trời sinh đã có sức hấp dẫn. Cậu ta không tin mình là một Omega lại không hấp dẫn bằng một Beta.
Lý Ương cũng nghĩ như vậy. Cậu tránh đi ánh mắt nóng rực như muốn dính lên người của Ứng Khê, nắm chặt tay vịn.
Trong xe buýt hơi đông, tài xế lái xe không ổn lắm, phanh gấp mấy lần.
Mấy lần liền Lý Ương nghiêng người, suýt chút nữa đứng không vững, cho đến khi sắp đến trạm, tay cậu bị văng và buông hẳn tay ra.
Vai cậu đυ.ng vào ngực người bên cạnh. Lý Ương chỉ có thể dựa vào đối phương, miễn cưỡng chống đỡ, đợi xe buýt ổn định lại mới đứng thẳng người được.
Cậu khẽ nói cảm ơn, ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt lấp lánh ý cười của Ứng Khê.
"Cái gì thế?" Omega đi theo lên xe lầm bầm nhìn thấy tư thế thân mật của hai người: "Hai người có quan hệ gì thế?"
Ứng Khê không thèm để ý đến cậu ta. Lý Ương cảm thấy người lạ không có gì hay để trả lời nên cũng không nói, chỉ kéo khẩu trang lên cho kín hơn.
"Này." Lúc xuống xe, Omega kia vẫn bám theo không rời. Lần này cậu ta đổi đối tượng, không còn quấn lấy Ứng Khê nữa, mà hỏi Lý Ương: "Rốt cuộc hai người các cậu có quan hệ gì?"
"Cậu là Beta đúng không, Beta ở với Alpha không có kết quả tốt đâu, cậu biết không?"
Lý Ương không hề phản ứng. Ứng Khê đi phía sau cậu lạnh lùng nhìn Omega: "Chào cậu, xin hãy ngậm miệng."
Omega sững sờ. Sự thờ ơ bấy lâu nay kết hợp với câu nói không khách khí đó khiến cậu ta có chút giận dữ.
"Là ai thế, tôi ở trong lớp cũng rất được hoan nghênh đấy nhé, cậu nghĩ cậu là ai, thật là vô lễ."
Ứng Khê không thèm để ý Omega, vượt qua cậu ta đi theo phía bên phải Lý Ương.
Lý Ương bước nhanh, Ứng Khê cũng đi nhanh theo.
Lý Ương đi chậm, Ứng Khê cũng đi chậm. Tốc độ của hai người giống nhau một cách kỳ lạ.
Khi vào trường, Lý Ương không thể không cố ý dừng lại, nhìn chằm chằm Ứng Khê hỏi: "Cậu ngồi ở trạm xe buýt là để đợi tôi à?"