"Là đồ ăn làm cơm hộp còn dư, nhớ hâm nóng lên rồi ăn."
Cậu còn đang thắc mắc sao hôm nay bố mẹ lại thay đổi tính nết, hóa ra là làm cơm hộp nhiều quá, thừa lại một chút để dành cho cậu.
Lý Ương cho vào lò vi sóng, làm nóng xong rồi ăn, sau đó vào phòng tắm rửa mặt.
Mười phút sau, cậu mặc đồ ngủ, ngồi vào bàn làm bài tập.
Một lát sau, tiếng mở cửa vang lên. Bố mẹ cãi nhau ồn ào bước vào.
Có lẽ thấy đèn phòng ngủ sáng, tiếng cãi vã của hai người dần nhỏ lại, rồi cuối cùng dừng hẳn.
Trong phòng, không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng ngòi bút ma sát trên giấy.
Làm bài tập xong, Lý Ương mở điện thoại, phát hiện trên tài khoản mạng xã hội ít khi dùng của mình có lời mời kết bạn mới.
Cậu tưởng là lớp phó nên nhấn đồng ý, nhưng chợt nhớ ra đã kết bạn với cậu ta rồi.
Ảnh đại diện của người bạn mới kết là một con mèo đen, tư thế tao nhã nhìn chằm chằm ống kính. Cái đuôi dựng thẳng đứng, có thể thấy là nó rất thích người chụp.
Biệt danh chỉ là một dấu chấm tròn, được thêm vào từ nhóm lớp.
Lý Ương vào nhóm lớp tìm kiếm, danh thϊếp nhóm không có tên.
Cậu chủ động hỏi: "Chào cậu, xin hỏi cậu là ai?"
Mèo đen: "Ứng Khê."
Trong lòng ít nhiều cũng đoán được rồi nên Lý Ương không có phản ứng gì nhiều với câu trả lời này. Cậu đổi ghi chú thành Ứng Khê rồi tắt điện thoại.
Màn hình điện thoại cũ kỹ kêu lên tiếng thông báo tin nhắn. Cậu tiện tay cầm lên, phát hiện là Ứng Khê gửi đến.
"Cậu đoán được là tôi rồi à?"
Lý Ương: "Không."
Cậu trả lời đơn giản và lạnh nhạt. Ai nhìn cũng có thể nhận ra cậu không có nhiều ham muốn trò chuyện.
Ứng Khê ở phía đối diện dường như không cảm nhận được, gửi đến một biểu tượng cảm xúc vui vẻ: "^_^"
Cảm giác đầu tiên của Lý Ương là cái ký hiệu này quá không hợp với tính cách của Ứng Khê.
Màn hình điện thoại bắt đầu giật giật. Gõ nửa ngày, câu "Cậu có chuyện gì không" lại thành "Cậu có người yêu chưa".
Lại còn vô tình ấn gửi đi.
Lý Ương im lặng, nhanh chóng thu hồi tin nhắn, đổi thành câu nói đúng: "Cậu có chuyện gì không?"
Cậu không giải thích, ngược lại Ứng Khê chủ động trả lời câu hỏi gõ sai kia: "Tôi có người yêu rồi."
Lý Ương không biết trả lời thế nào.
Cậu không có hứng thú với chuyện tình cảm của Ứng Khê. Cậu gõ một câu trả lời rồi lại xóa, cuối cùng đặt điện thoại lên bàn, nằm trên giường chán nản cầm sách đầu giường đọc.
Điện thoại rung, màn hình sáng lên, Ứng Khê lại gửi tin nhắn: "Xin lỗi."
Lý Ương khó hiểu nhíu mày, không hiểu sao cậu ta cứ luôn xin lỗi.
Là bạn cùng lớp nhưng Ứng Khê lại mang đến cho cậu một cảm giác kỳ lạ, như đang rất cẩn thận.
Thật sự rất khó chịu.
Lý Ương: "Tại sao lại xin lỗi?"
"Lời của tôi làm cuộc trò chuyện trở nên tẻ nhạt" Ứng Khê trả lời.
Lý Ương thở hắt ra, ngón tay linh hoạt gõ chữ: "Là tôi không biết phải nói gì với cậu, không có nguyên nhân nào khác."