Chương 14

Lý Ương gật gật đầu.

"Lớp trưởng cuối tuần có sắp xếp gì không?" Lớp phó nói ra mục đích của mình: "Tôi muốn rủ cậu đi chơi."

Quan hệ hai người cũng không thân thiết lắm. Lý Ương ít nhiều cũng biết tại sao lớp phó lại rủ mình.

Bởi vì cậu là một Beta.

So với Alpha lúc nào cũng có thể tiến vào thời kỳ mẫn cảm và Omega lúc nào cũng có thể đến kỳ phát tình, Beta là một sự tồn tại an toàn nhất.

"Có việc rồi." Lý Ương nói qua loa: "Cậu tìm người khác đi."

Cậu lười ra ngoài, thà ở nhà học bài còn hơn.

"Tôi không có bạn bè." Lớp phó rũ đầu xuống, ủ rũ: "Chỉ có thể rủ cậu thôi. Nếu cậu từ chối tôi thì tôi chỉ có thể một mình cô độc đi dạo rồi."

"Cậu định đi đâu?" Lý Ương hỏi.

"Loanh quanh cửa hàng AC." Lớp phó chớp chớp mắt: "Được không?"

"Được." Lý Ương gật đầu đồng ý. Vừa khéo cậu cũng muốn đi mua sách gần đó.

"Tốt, vậy quyết định thế nhé. Đến lúc đó liên lạc qua mạng." Lớp phó phấn khích đứng dậy rời đi.

Hành lang lại ồn ào trở lại. Lý Ương liếc mắt, chỉ thấy một Omega tay cầm thư tỏ tình, mặt đầy tổn thương.

Ứng Khê từ cửa sau chầm chậm tiến vào, ngồi xuống, vẻ lạnh lùng trên mặt lập tức thay đổi.

Cậu ta nghiêng đầu nhìn về phía Lý Ương.

Lý Ương đã sớm đề phòng, khi cậu ta nghiêng người đến gần, cậu liền né sang bên cạnh một chút.

"Cậu làm gì đấy?" Cậu có chút kinh ngạc nhìn về phía Ứng Khê, không rõ hành động đột ngột của cậu ta, đồng tử hơi mở to, giống như một con hươu đang hoảng sợ.

Alpha nhận ra sự phản đối của cậu, không tiếp tục đến gần, lùi về khoảng cách an toàn ban đầu, cảm xúc trong đáy mắt mờ mịt không rõ.

"Trên người cậu có tin tức tố của Omega."

Chuyện trong lớp có nhiều tên Alpha điên thỉnh thoảng lại phóng thích tin tức tố là điều quá đỗi bình thường.

Lý Ương nhíu mày một lúc, không trả lời Ứng Khê, chỉ lặng lẽ xê dịch ghế sang phía tường, cách Ứng Khê xa hơn một chút.

"Vừa có ai đến à?" Ứng Khê lại hỏi.

Lý Ương giật mình, nhớ lại lớp phó vừa đến. Cậu đoán tin tức tố mà Ứng Khê ngửi thấy chắc là của lớp phó.

Lý Ương cúi xuống ngửi, không thấy mùi tin tức tố nào, có lẽ là mùi của lớp phó quá nhạt.

Vậy thì tốt, cuối tuần đi chơi sẽ không bị ảnh hưởng.

Lý Ương: "Lớp phó đến nói với tôi vài câu."

Ứng Khê im lặng, một lát sau lại hỏi: "Các cậu đã nói chuyện gì?"

Cái giọng quá cứng nhắc khiến Lý Ương liếc cậu ta một cái, nhưng thực sự không thể nhìn ra được chút thông tin hữu ích nào từ biểu cảm trên mặt cậu ta.

Cũng không thể suy đoán được ý nghĩa thực sự trong câu nói đó.

"Đó là chuyện riêng của tôi và lớp phó." Lý Ương trả lời ngắn gọn.