Xuyên qua mấy ngày, nếu nói người Lý Ương ghét nhất thì không ai qua được cái tên Tưởng Tố phiền phức nhất lớp.
Gia thế cậu ta tốt hơn những người khác trong lớp, tự phong mình là đại ca Alpha và lấy đó làm vinh quang.
Nhưng gia thế của Ứng Khê còn tốt hơn cậu ta.
Ngoại hình đè bẹp cậu ta, chiều cao đè bẹp cậu ta, tin tức tố mạnh hơn cậu ta, quan hệ với mọi người cũng tốt hơn cậu ta.
So sánh như vậy, lòng Tưởng Tố cực kỳ mất cân bằng.
Pháo hôi thường chỉ xuất hiện trong lớp của nhân vật chính, cho nên Lý Ương suy đoán, Ứng Khê rất có thể là nhân vật chính của cuốn sách này.
"Lớp trưởng cũng có phải câm đâu, sao ngày nào cũng không nói chuyện thế?" Không đợi được câu trả lời, Tưởng Tố cũng không giận, ngược lại cười híp mắt hỏi.
Lý Ương chẳng thèm cho cậu ta một ánh mắt, kéo khẩu trang xuống, nhấp một ngụm nước ấm làm dịu cổ họng.
Hành lang ngoài cửa sổ bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường. Cậu hiếm khi thấy cảnh tượng không có ai đùa giỡn, cho đến khi ánh mắt cậu rơi vào phía trước, thấy một bóng dáng quen thuộc.
Cậu thiếu niên mặc đồng phục an tĩnh cúi mắt, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt, chỉ có thể thông qua cái môi mím chặt mà nhận ra cậu ta không có hứng thú với lời tỏ tình trước mặt.
Đây là lần đầu tiên Lý Ương thấy cảnh tỏ tình kể từ khi xuyên thư đến giờ.
Cậu lại uống một ngụm nước, đậy nắp bình lại, đang chuẩn bị thu ánh mắt thì cậu thiếu niên đứng cách đó không xa đột nhiên nhạy cảm như một con sói, ánh mắt lập tức bắt được cậu.
Bốn mắt nhìn nhau, cách một lớp kính. Lý Ương không nhìn rõ cảm xúc trong mắt Ứng Khê, chỉ cảm nhận được đôi mắt có phần tối đi kia sáng lên một cách rõ rệt.
Cậu cúi đầu lảng tránh ánh mắt, kéo khẩu trang lên, ngáp một cái.
"Lại có người tỏ tình với Ứng Khê à." Lớp phó chẳng biết từ lúc nào đã ngồi đối diện cậu, thoáng nhìn thấy cảnh đó, tiện miệng cảm khái: "Thật bội phục mấy người này gan to đấy."
Rõ ràng trong lời nói có ẩn ý.
Người bình thường sẽ hỏi "Tại sao", nhưng Lý Ương chỉ gật đầu đồng ý, không hỏi gì thêm.
"Lớp trưởng, sao cậu không hỏi tôi?" Lớp phó bất lực chống cằm: "Thôi, cậu không hỏi tôi cũng nói. Trước khi chia lớp tôi với cậu ta học cùng, cơ bản là mỗi ngày cậu ta có thể nhận được mười mấy phong thư tỏ tình."
"Những trường hợp trực tiếp mặt đối mặt tỏ tình cũng không ít." Lớp phó nói: "Thậm chí còn có không ít Alpha."
Lý Ương dừng lại: "Alpha?"
"Đúng vậy." Lớp phó nói với giọng hả hê: "Bị Ứng Khê đánh cho một trận, sau đó số người tỏ tình ít dần. Mọi người đều nói Ứng Khê phiền nhất chuyện người khác tỏ tình, gặp lúc cậu ta tâm trạng không tốt, tỏ tình một cái là ăn đòn một trận."