"Cô ơi, cô có trân trọng thời gian hiện tại không?" Tưởng Tố giơ tay, cắt ngang lời cô nói.
Nụ cười trên mặt cô giáo lập tức cứng lại rồi vỡ vụn. Cô hai tay nắm chặt bục giảng, cười ha ha, không trả lời câu hỏi này.
Nói đùa, làm giáo viên ở cái lớp này, là công việc đau khổ nhất đời cô.
Nếu không phải mức lương trên trời thì cô đã sớm vẫy tay tạm biệt đám hỗn đản này rồi.
"Đa số chúng em vẫn rất an phận, chỉ có một vài người nhỏ bé, cứ tưởng mình là ai đâu, nhìn cái này không vừa mắt, nhìn cái kia không vừa mắt." Tưởng Tố liếc xéo Hà Thực, nói bóng gió.
Hà Thực không nói gì, cúi đầu suy tư điều gì đó, có vẻ đã nghe lọt tai lời cô giáo.
Cô giáo vỗ vỗ tay: "Được rồi, bắt đầu học thôi."
Trong lớp không có mấy người nghe giảng. Lý Ương biết đa phần bọn họ đi học thêm, có gia sư riêng, nhưng cậu thì không.
Hiếm hoi lắm, hôm nay ngoài cậu ra, bạn cùng bàn cũng đang chăm chú ghi chép.
Lý Ương mở chiếc bình giữ nhiệt, vô tình liếc mắt sang, thấy trang vở chằng chịt toàn tên. Cậu nhíu mày nhìn kỹ, đúng là tên cậu thật.
Lý Ương: "…"
Mí mắt cậu giật giật. May mà lúc này cậu không uống nước, nếu không chắc chắn sẽ phun ra ngoài.
"Sao cậu lại viết tên tôi?" Lý Ương đặt bình giữ nhiệt xuống, không nhịn được hỏi.
"Tôi thấy tên cậu hay." Ứng Khê dừng động tác, ánh mắt thẳng thắn nhìn chằm chằm Lý Ương, đáy mắt mang theo vẻ thưởng thức không chút che giấu.
"Bình thường mà." Lý Ương có tâm trạng phức tạp, nhàn nhạt nói: "Đừng viết tên tôi nữa."
Trong lòng cậu, Ứng Khê đã bị dán chặt cái mác "biếи ŧɦái" không gỡ xuống được.
Ứng Khê "ừ" một tiếng.
Lý Ương có thể nhận ra cậu ta là người thờ ơ, lạnh nhạt, nhưng không hiểu sao hành động lại trái ngược hoàn toàn với cảm giác cậu ta mang lại.
•
Có lẽ là do Ứng Khê uy hϊếp, sau khi tan học, trong phòng học bình thường một cách kỳ lạ.
Lý Ương đã lâu lắm rồi mới được cảm nhận không khí của cấp ba.
Theo chân Ứng Khê đứng dậy rời đi, không khí trong phòng học như một sợi dây cung căng thẳng được buông lỏng. Không ít người bắt đầu xì xào bàn tán.
Lý Ương đeo khẩu trang vào, đề phòng cuộc đại chiến sắp tới có thể xảy ra.
Cầm đầu là Tưởng Tố, vài người rõ ràng đang bất mãn với Ứng Khê.
Cậu thiếu niên vừa đi, mấy người liền vây quanh Tưởng Tố bắt đầu công kích Ứng Khê, chê bai từ nhân cách đến tin tức tố của cậu ta.
"Chẳng qua là được đầu thai tốt thôi, tin tức tố khó ngửi chết, chẳng bằng tin tức tố của Tưởng Tố."
"Đúng đấy, đúng đấy."
"Mặt thì đơ, thật không hiểu sao trong trường lại lắm người thích cái mặt đấy."
"Gen tốt thôi." Tưởng Tố lười biếng dựa vào lưng ghế, chân ghế phía trước nhấc lên không trung. Cậu ta liếc mắt ra phía sau nhìn Lý Ương, lôi cậu vào cuộc chiến: "Lớp trưởng, cậu thấy sao?"