Chương 10

Chỉ còn vài người khá hơn thì vẫn đứng, nhưng mặt mày nhăn nhó, không dám động đậy.

Ngoại trừ Lý Ương, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía bên cạnh cậu.

Lý Ương sững người, nhận ra mùi tin tức tố quen thuộc đang hòa vào nhau, rồi lập tức bị một nguồn tin tức tố mạnh mẽ bao trùm hết thảy — mạnh đến mức khẩu trang cũng không ngăn nổi.

Dạ dày cậu quặn lên, chỉ cần mở miệng là có thể ói ra ngay lập tức.

Mùi hương đó khó mà diễn tả, xộc thẳng lên mũi, khiến cậu choáng váng, miệng khô đắng, chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: muốn nôn.

"Ứng Khê, cậu thu tin tức tố lại đi." Lớp phó nằm sấp trên bàn, thở hồng hộc nhắc nhở: "Tôi không thở nổi nữa rồi, bạn học Ứng Khê, làm ơn cậu đấy."

Trong phòng học, không khí ngột ngạt và căng thẳng. Cậu thiếu niên ngồi cạnh Lý Ương chẳng có chút biểu cảm gì, cứ như không nghe thấy. Ánh mắt lạnh nhạt lướt qua mọi người.

Mùi tin tức tố nồng đậm, hỗn tạp gấp trăm lần mùi khó chịu trên xe buýt. Lý Ương không kịp suy nghĩ thêm, cổ họng trào lên, cậu cầm lấy cái thùng rác dưới chân mà nôn ọe.

Bánh bao ăn buổi sáng chẳng còn sót chút nào, nôn hết sạch. Mặt cậu tái nhợt, lưng run bần bật. Ngồi thẳng dậy cậu mới để ý thấy những người khác gần như cứng đờ tại chỗ, run rẩy.

Trong lớp, cậu là người duy nhất có thể cử động tự do, nhưng lại đang nôn.

Lý Ương thở dốc, trong lòng đè nén cả trăm câu chửi thề. Cậu khó khăn rút khăn giấy ra lau miệng, một giây sau còn chưa kịp phân biệt mùi gì mới chui vào mũi thì lại bắt đầu một vòng nôn mửa mới.

Mùi tin tức tố áp bức mạnh mẽ đã sớm được thu lại. Không khí trở nên dễ chịu, mọi người đều có thể hít thở bình thường.

Chỉ có Lý Ương, trốn bên cạnh thùng rác mà nôn nửa tiếng đồng hồ.

Rửa mặt xong trở lại phòng học, thấy ánh mắt Ứng Khê nhìn mình đầy vẻ áy náy, Lý Ương giơ tay ngăn lại.

Cậu nhấc bàn chuyển sang một bên, động tác nhanh đến nỗi như đang né tránh một con mãnh thú hồng thủy vậy.

Không ngờ bên này cậu vừa chuyển đi thì bên kia Ứng Khê cũng nhích theo, cứ thế cho đến khi cái bàn bị chuyển sát vào tường, không thể di chuyển được nữa.

"Bạn học." Lý Ương bứt khăn giấy lau miệng, cảm giác nôn ọe khó chịu vẫn còn làm cậu sợ hãi. Cậu hít một hơi thật sâu, thực sự không thể chịu đựng được tin tức tố của Alpha nữa, chỉ muốn cách xa bao nhiêu tốt bấy nhiêu.

"Chúng ta không hợp ngồi cùng nhau đâu."

Ai mà chịu nổi cái cảm giác say xe mỗi ngày cơ chứ.

Lý Ương cảm thấy nhà trường nên tài trợ cho cậu một cái máy lọc không khí, mặc dù nó cũng chỉ có tác dụng an ủi về mặt tâm lý là nhiều.