Chương 1

"Mày là cái thá gì chứ!"

Một tiếng hét giận dữ vang lên, khiến cả lớp học lập tức náo loạn.

Không khí tràn ngập mùi pheromone gay gắt đến mức sắp nổ tung.

Trong đó, pheromone của Alpha vừa hét là to nhất, khiến không ít người xung quanh bị ép đến mức mặt mũi trắng bệch, khó chịu vô cùng.

Riêng cậu thiếu niên đang ngồi viết bài ở góc lớp thì chẳng bị ảnh hưởng gì cả.

Trong lớp học chẳng ai thèm mặc đồng phục, nhưng cậu lại khoác trên người bộ đồng phục xanh nhạt, trông rất nổi bật.

Tay trái cậu cầm bình giữ nhiệt, tay phải xoay nhẹ cây bút. Lý Ương vừa viết bài vừa liếc nhìn đám người đang ầm ĩ phía trước, rồi không hứng thú mà cụp mắt tiếp tục làm bài.

Mãi đến khi mùi pheromone nồng nặc xộc vào mũi, động tác cậu mới khựng lại, khuôn mặt trắng trẻo hơi nhăn nhó, lập tức lôi khẩu trang từ ngăn bàn ra đeo lên.

Sống lại rồi.

Lý Ương thở phào một hơi, đặt bình giữ nhiệt xuống, lật mặt bài kiểm tra.

"Tránh ra!" Alpha cao to hất mạnh đám người đang bu quanh, lạnh giọng nói: "Mày là một Omega mà dám gây sự với tao, chán sống rồi à?"

Pheromone từ người hắn lan ra bốn phía, khiến ai nấy đều khó thở.

Omega ban đầu cũng chẳng định đánh nhau, nhưng khi bị ép tới mức không chịu nổi thì mặt lập tức sa sầm, nhíu mày ghét bỏ rồi đấm thẳng một cú vào mặt Alpha kia.

Tình hình vốn tạm thời lắng xuống lại càng rối loạn hơn.

Lý Ương đã quá quen với cảnh này rồi.

Tính từ lúc cậu xuyên vào cuốn tiểu thuyết ABO này đến nay mới ba ngày mà lớp học đã đánh nhau cả chục lần.

Alpha dùng pheromone áp chế Omega, Omega cũng có thể dùng pheromone để phản kích Alpha.

Bởi vì cả hai bên đều là loại AO chất lượng cao, khác hẳn với những AO bình thường.

Lý Ương là Beta biến dị duy nhất trong lớp.

Vốn dĩ cậu không nên ngửi thấy pheromone, cũng sẽ chẳng bị ảnh hưởng gì.

Nhưng chẳng hiểu sao, cậu lại có thể ngửi được mùi của từng người.

Là lớp trưởng kiêm Beta độc nhất, mới ba ngày thôi mà cậu đã bị hành đến không còn tí lửa giận nào.

Cứ tưởng hôm nay không cần đeo khẩu trang nữa, ai ngờ chỉ mới xong một tiết học mà đã lại bắt đầu gây chuyện.

Một lũ thần kinh.

Dù có đeo khẩu trang cũng vẫn ngửi được chút mùi pheromone, hai mươi mấy loại hòa lẫn vào nhau y như một bãi rác khổng lồ.

Lý Ương cảm thấy kiếp trước chắc mình gϊếŧ người phóng hỏa nên kiếp này mới xuyên vào cuốn truyện có thiết lập đặc biệt thế này, thành một Beta chịu đủ mọi thể loại ngược đãi.