Chương 14: Cậu xứng đáng

Trên màn hình hiện lên thông báo kết bạn mới. Giang Vãn ngẩn ra vài giây, đầu óc ngái ngủ dần dần tỉnh táo. Cô nhớ lại mấy lời hậm hực đêm qua nói với Trình Diệp, tưởng anh sẽ không để trong lòng, ai ngờ kết quả lại là thế này…

Ngón tay cô lưỡng lự dừng trên nút [Từ chối]. Nhưng dù sao lời cũng là lời cô đã nói, giờ anh đã làm theo, nếu lại cự từ chối chẳng phải quá đáng sao? Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Giang Vãn vẫn bấm [Đồng ý].

[Bạn đã thêm “Serendipity”, bây giờ có thể bắt đầu trò chuyện.]

WeChat của Trình Diệp vậy mà lại đặt tên tiếng Anh. Cô nhớ trước đây chỉ là một dấu chấm đơn giản thôi mà. Giang Vãn nhìn chằm chằm chữ ấy, rồi cũng không nghĩ nhiều, đặt điện thoại lên bàn làm việc.

Cô vốn cho rằng anh sẽ nói gì đó, nhưng kết bạn xong lại chẳng có động tĩnh gì thêm. Thế cũng tốt, nếu anh thật sự mở lời, cô cũng chẳng biết nên đáp lại thế nào.

Ngoài việc vẽ tranh, hôm nay Giang Vãn còn một chuyện đau đầu hơn là tìm nhà.

Tô Châu có chút khác so với những thành phố khác, hầu hết các căn nhà đều cho thuê dài hạn. Tất nhiên, điều này không có nghĩa là không có căn nào cho thuê ngắn hạn, chỉ là so với thuê dài hạn, giá sẽ cao hơn rất nhiều, tính toán kỹ thì không kinh tế lắm. Đối với những người làm công ăn lương, dù chỉ rẻ hơn vài trăm cũng là một khoản chi tiêu không nhỏ.

Nghĩ đến đây, cô bất giác cảm thấy nhức đầu, mở máy tính tìm nhà cho thuê trên các nền tảng. Sau khi lọc các điều kiện cần thiết, hơn hai trăm kết quả rút xuống chỉ còn mấy chục.

Cảm giác còn chóng mặt hơn cả đi tàu lượn siêu tốc.

Nhưng khi xem kỹ, căn thì phải hai tháng sau mới có thể dọn vào, căn thì quá xa trung tâm, còn lại phần lớn là nhà ở ghép. Mà trên thông tin không hề ghi rõ là chỉ nữ hay cả nam nữ ở chung.

Với Giang Vãn, ở ghép không phải lựa chọn lý tưởng.

Cô quen sống yên tĩnh một mình, ở chung nhỡ gặp người ồn ào sẽ ảnh hưởng công việc. Cô cũng hay thức khuya vẽ tranh, cũng sợ làm phiền người khác.

Nhìn chằm chằm những dòng thông tin chi chít trên màn hình, Giang Vãn chỉ muốn ngửa mặt than trời, tìm nhà đã khó, tìm đúng căn mình thích còn khó gấp bội. May mà cô vẫn còn khoảng hai tháng, thời gian xem ra cũng tạm đủ.

Cô ngả lưng ra ghế, vô thức lướt Weibo, tiện tay đăng một dòng than vãn chuyện tìm nhà.

Vốn nghĩ sẽ lướt xem mấy tin nóng hoặc tin về ngôi sao nào đang nổi nào đó, ai ngờ cái tên hiện lên khiến Giang Vãn ngẩn người.

Phương Vận Cảnh, cái tên từng gắn bó với những năm tháng đại học của cô, chưa một ngày vắng bóng.

Như bị ma xui quỷ khiến, cô bấm vào từ khóa.

#Chúc mừng Phương Vận Cảnh giành giải Nhất mục Piano tại Cuộc thi Âm nhạc Quốc tế Geneva#

#Sở hữu cả nhan sắc lẫn tài năng là cảm giác thế nào#

#Khi Thượng đế không chỉ mở ra một cánh cửa#

#Đại học Tô Châu lại thêm một niềm tự hào#

Hàng loạt tiêu đề ngập tràn lời khen. Giang Vãn nhìn chăm chú bức ảnh trao giải thật lâu.

Nụ cười tự tin, dáng vẻ tao nhã, Phương Vận Cảnh đúng là đứa con được Thượng đế ưu ái.

Trong quãng đời đại học ở Đại học Tô Châu, phần lớn những gương mặt nổi bật rồi cũng nhạt dần sau khi tốt nghiệp.

Nhưng Trình Diệp và Phương Vận Cảnh thì khác.

Họ là ngoại lệ.

Dù nhiều năm trôi qua, chỉ cần đặt chân vào cổng trường, hình ảnh của họ trong lễ tốt nghiệp cùng những thành tích chói mắt thời sinh viên, đến các giải thưởng và danh tiếng sau này… đều hiện diện khắp nơi.

Mỗi mùa khai giảng, tên của họ luôn song hành trong lời giới thiệu của ban giám hiệu, truyền đến tai từng tân sinh viên.

Có những người chỉ cần thoáng nhìn, bạn đã biết mình thua không còn đường gỡ.

Với Giang Vãn, Phương Vận Cảnh chính là người như vậy.

Cô ấy chẳng cần cố gắng thì ánh mắt mọi người đã phải dõi theo.

Giang Vãn chợt nhớ đến màn đàn đôi trong lễ tốt nghiệp năm ấy. Không chỉ khiến cả trường sôi sục, mà còn tạo nên cơn sốt trên mạng, đưa tên tuổi Đại học Tô Châu lên top tìm kiếm lần nữa sau bốn năm.

Hồi ức ấy, ngoài nỗi ngậm ngùi, còn có cả niềm bất phục bị chôn sâu trong lòng.

Giang Vãn thoát khỏi Weibo, buộc bản thân quay về công việc trong ngày. Kiếm tiền mới là việc quan trọng nhất, những chuyện khác đều không liên quan đến cô.



Trình Diệp nhìn thấy thông báo kết bạn thành công, bất giác thở phào.

Thẩm Diệu đang pha cà phê, tiện tay rót thêm cho anh một cốc.

Tần Tuấn Hạo từ phòng ngủ lê ra, mặt mũi cau có, tiện tay ném điện thoại lên sofa rồi than phiền: “Cái điện thoại chết tiệt này, lại tự động tắt nguồn!”

Thẩm Diệu đưa cà phê cho Trình Diệp, không quên châm chọc: “Tối qua mày uống say mèm, quên sạc pin, giờ còn đổ cho điện thoại?”

Tần Tuấn Hạo vùi mình trên sofa, chộp lấy chai nước lọc trên bàn trà tu một hơi rồi nói: “Mày biết cái quái gì, vừa nãy khởi động lại thấy pin còn tận bảy mươi ba phần trăm, thế mà nó cũng tắt nguồn được à?”

Thẩm Diệu đẩy cốc cà phê đến trước mặt Trình Diệp, tay không rảnh nhưng miệng không quên mỉa mai: “Đừng tìm cớ nữa. Điện thoại tao cùng hãng với điện thoại mày đấy, có sao đâu.”

Nói rồi, cậu ném thẳng chiếc máy của mình cho kẻ đang cuộn tròn trên sofa.

Tần Tuấn Hạo hừ một tiếng, bấm mãi mà chẳng lên, trợn mắt cãi: “Còn bảo không? Rõ rành rành đây này, thấy chưa, bằng chứng sống!”

Thẩm Diệu ngẩng đầu, thấy màn hình hiện logo khởi động thì cũng ngạc nhiên: “Không thể nào, ảo thật đấy?”

Cậu ta bỏ lại cốc cà phê, giật lấy điện thoại, quả nhiên đúng là đã tắt rồi bật lại, đến chính cậu ta cũng khó tin: “Này, chẳng lẽ mày tắt máy tao?

Tần Tuấn Hạo không khách khí đá cho một cái: “Vớ vẩn! Rõ ràng điện thoại có vấn đề, còn đổ lên đầu tao, biến đi!”

Thẩm Diệu chưa bao giờ tắt nguồn điện thoại, phản ứng đầu tiên là nghĩ bị Tần Tuấn Hạo có tình trêu chọc. Nhưng nhìn bộ dạng hằm hằm kia, e là thật sự không liên quan đến hắn.

Trình Diệp nhấp một ngụm cà phê, chậm rãi hỏi: “Hai cậu dùng cùng một hãng à?”

Hai người đồng loạt gật đầu.

Anh đặt cốc xuống, bình thản kết luận: “Vậy thì dễ hiểu thôi, vấn đề nằm ở điện thoại.”

Tần Tuấn Hạo tức tối bật dậy, tìm điều khiển mãi mới moi được dưới sofa, miệng lầu bầu chửi rủa. Hắn bật tivi, nhưng màn hình rộng chỉ hiện mỗi quảng cáo, chẳng có tín hiệu gì khác.

“Không phải chứ, mất mạng rồi à?” Hắn ngơ ngác, nhìn sang bộ phát Wi-Fi ở góc tường, đèn tín hiệu xanh bình thường hay nhấp nháy nay tối om.

“Mẹ nó, ai tắt mạng thế này!”

Trình Diệp cúi đầu nhìn điện thoại, nghe thấy chữ “tắt mạng” khóe môi khẽ cong. Nhớ lại sáng nay dậy sớm, chỉ để kịp gửi lời mời kết bạn cho đúng giờ, sợ tín hiệu bị ảnh hưởng anh đã lén vào phòng bọn họ, tắt máy, tiện thể tắt cả Wi-Fi.

Giờ Tần Tuấn Hạo bật Wifi lại ,càng nghĩ càng thấy lạ, quay sang Thẩm Diệu phân tích:

“Không hợp lý, hoàn toàn không hợp lý! Rõ ràng hôm qua chúng ta đâu có say đến mức ấy, sao điện thoại tự dưng lại tắt? Cho dù tao có tắt nhầm thì mày giải thích sao chuyện máy mày cũng sập nguồn?

Thẩm Diệu chẳng mấy để tâm, nhún vai: “Thì sao?”

Tần Tuấn Hạo đập mạnh vào đùi: “Tao biết rồi!”

Trình Diệp liếc mắt, thấy hắn hùng hổ chạy vòng qua sofa đến bàn làm việc cạnh cửa sổ lục lọi.

Thẩm Diệu tò mò: “Mày tìm gì đấy?”

“Tao nhớ lúc sửa sang chỗ này, tao nói với nhà thiết kế rằng ít khi ở đây nên họ lắp thêm camera giám sát. Để xem có ai lẻn vào không.”

Nghe thế, Thẩm Diệu tán đồng: “Chuẩn, xem rõ nguyên nhân đi. Nhà chúng ta không sao thì thôi, nhưng anh Diệp đây đáng giá bạc tỉ, xảy ra chuyện thì chúng ta cũng bị liên lụy.”

Nói xong, cậu ta còn nhướng mày trêu chọc Trình Diệp.

Trong lúc lục tìm, Tần Tuấn Hạo bỗng quay đầu: “Anh Diệp, bình thường sáng nào anh cũng dậy muộn lắm mà, sao hôm nay lại dậy sớm thế?”

Trình Diệp nhìn theo bóng lưng hắn, định ngăn lại thì chuông cửa vang lên: “Ra mở đi.”

Tần Tuấn Hạo trừng mắt: “Anh ở gần nhất, sao bắt em ra mở?”

Trình Diệp cười: “Tôi đặt đồ ăn, người giao là một cô gái xinh đẹp. Cậu chắc chắn không ra hả?”

Nghe vậy, Tần Tuấn Hạo lập tức đẩy Thẩm Diệu sang bên, chỉnh lại áo quần, vuốt tóc cho bảnh, tràn ngập tự tin bước ra mở cửa.

Thẩm Diệu lắc đầu, lười biếng bỏ tay vào túi, đi về phía Trình Diệp, hỏi nhỏ: “Giờ đặt đồ ăn còn biết được là nam hay nữ giao à?”

Trình Diệp chỉ cười, mắt dõi theo bóng lưng đang phấn khích kia: “Cậu chờ cậu ta mở cửa là rõ.”

Lời vừa dứt, cửa đã bật mở. Nụ cười lộ tám chiếc răng trắng sáng của Tần Tuấn Hạo bỗng cứng đờ: “Dĩnh… anh Dĩnh?”

Vân Dĩnh xách theo túi bữa sáng, đảo mắt đánh giá, khẽ cau mày: “Bộ đồ ngủ xấu đau xấu đớn.”

Đi ngang qua còn bồi thêm một câu: “Nhưng hợp với cậu.”

Thẩm Diệu chống tay vào quầy bar, suýt cười ngã: “Anh Dĩnh, mắt thẩm mỹ cao đấy.”

Vân Dĩnh liếc anh một cái, thản nhiên đặt bữa sáng lên bàn đá: “Đồ ăn sáng, an ủi tâm hồn bị tổn thương của ai đó.”

Tần Tuấn Hạo chạy theo phía sau, ôm chầm lấy anh một cái thật mạnh: “Anh Dĩnh, vẫn là anh thương em, chứ anh Diệp đúng là không tim không phổi!”

Vân Dĩnh dễ dàng gỡ tay hắn ra: “Sao, anh Diệp của cậu đối xử tệ với cậu à?”

Nghĩ tới chuyện phí khám chuyên khoa đắt đỏ hôm qua, lại bị ai đó bảo “tự khỏi”, Tần Tuấn Hạo uất ức kể lể: “Anh ấy bảo phí khám quá mắc, bắt em tự khỏi.”

Vân Dĩnh chẳng lấy gì làm lạ, nhướng mày nhìn người đàn ông đối diện: “Thế nên cậu ta xứng đáng độc thân.”

Có thể dám nói thẳng trước mặt Trình Diệp như thế, e là ngoài Vân Dĩnh thì chẳng còn ai.

Thẩm Diệu chen ngang, dang tay ngăn lại: “Thôi đừng tranh cãi, lần trước ở Zero còn chưa đã, bao giờ lập bàn tiếp được?”

Đúng lúc này, điện thoại Trình Diệp rung thông báo tin đã cài đặt [ưu tiên]. Anh cúi đầu xem, màn hình hiện lên một dòng trạng thái:

[Tìm nhà thật khó quá đi, mặt khóc jpg.]

Thẩm Diệu nói tiếp: “Đúng đấy, lần trước anh Diệp bỏ về sớm, mất cả hứng.”

“Hay tuần này tổ chức lại đi?” Cậu ta đề nghị.

Đột nhiên Trình Diệp đổi chủ đề: ”Thẩm Diệu, công ty cậu có dự án ở Di Hòa đúng không?

Cậu ta chưa kịp phản ứng đã gật đầu theo thói quen.

Trình Diệp vỗ vai: “Vừa hay, giữ cho tôi một căn.”

Tần Tuấn Hạo tròn mắt, đôi mắt tò mò đảo qua đảo lại giữa hai người: “Anh Diệp, dự án đó sớm đã bán hết rồi, giờ mua liệu còn không?”

Trình Diệp làm như không nghe, chỉ mỉm cười nhìn Thẩm Diệu: “Cho nên mới nhờ cậu lo liệu.”

Vân Dĩnh khoác vai Tần Tuấn Hạo kéo ra phòng khách: “Chuyện của người lớn, cậu bớt hóng đi.”

“Anh Dĩnh, em trưởng thành rồi đấy nhé…”

Thẩm Diệu ngập ngừng hỏi: “Anh Diệp, anh nói thật chứ? Bên đó chỉ là khu dân cư bình thường, nếu muốn đầu tư thì em có vài dự án khác đây.”

Vân Dĩnh vắt chân, nhè nhẹ đung đưa, thong thả đáp: “Cậu không hiểu đâu, giờ anh Diệp của cậu lại thích cái kiểu nhà ở bình thường ấy đấy. Đúng không, Trình thiếu?”

Hai người thoáng nhìn nhau, trong ánh mắt đã ngầm hiểu tất cả.

Thẩm Diệu nhìn đi nhìn lại hai người, như thể họ đang chơi đó chữ, chẳng hiểu nổi. Cậu tiện tay nhắn cho thư ký, chưa đầy năm phút đã nhận được phản hồi.

Cậu nhìn qua tấm hình vừa gửi tới, rồi đưa điện thoại cho Trình Diệp: “Nhà thì vẫn còn, nhưng là căn đã hoàn thiện nội thất, còn hai căn đối diện nhau.”

Trình Diệp nhìn qua, hỏi: “Hai căn này hiện giờ vẫn chưa bán?”

Thẩm Diệu gật đầu: “Vâng, vì là nhà hoàn thiện sẵn, người không đủ tiền thì thấy đắt, còn người có tiền lại muốn tự trang trí, nên cứ bị trống mãi.”

Trình Diệp trả lại điện thoại: “Tôi lấy cả hai.”

Thẩm Diệu ngạc nhiên: “Anh chắc chứ? Ở đó đâu có dự án gì đáng đầu tư?”

Vân Dĩnh nhướng mày, thay anh trả lời: “Dự án đầu tư của anh Diệp cậu từ trước đến nay vốn có tên là Không đâm đầu vào tường thì không quay lại.”

Tần Tuấn Hạo vừa ăn vừa tròn mắt nhìn Vân Dĩnh, giọng kinh ngạc: “Anh Dĩnh, cái dự án này… có lãi không? Thật sự kiếm được tiền sao?”

Vân Dĩnh dùng khăn giấy lau tay vì bị hắn phun nước vào, thong dong ngồi xuống ghế đơn: “Sao cậu không trực tiếp hỏi anh Diệp của cậu đi?”

Tần Tuấn Hạo vốn sợ Trình Diệp, nhưng vừa nghe có chuyện đầu tư thì nổi lòng tham, muốn chen chân vào.

Hắn bỏ đồ ăn xuống, chạy lại gần Trình Diệp, cười nịnh: “Anh Diệp, vụ này có lãi không? Anh cho em theo với. Bằng không nhỡ nhà em mà cắt mất tiền tiêu, chẳng phải em ngồi chờ chết đói sao?”

Trình Diệp hờ hững đưa mắt, ánh nhìn vừa phức tạp vừa lạnh nhạt: “Thời gian rảnh thì đọc thêm sách đi, đầu tư không gấp.”



Lời tác giả:

Ngoài lề một chút: với những bình luận kiểu “thích gây sự”, xin mời đọc kỹ văn án, tôi đã nói rất rõ. Ai quá đáng thì tôi xóa, hoặc đáp trả thẳng thừng. Tôn trọng là chuyện hai chiều, không thích thì đi đọc truyện khác. Cuộc sống không như ý thì tự mình đi khám tâm lý, có bệnh thì sớm chữa, coi như lời nhắc nhở thiện ý.

Ok, nói nhiều rồi, hẹn gặp mọi người ngày mai.

-còn tiếp-