Bà chủ thực ra luôn muốn có một cô con gái, nhưng khi đó mới đến Tô Châu lập nghiệp, áp lực kinh tế lớn, ăn ở đều là vấn đề, nuôi nấng một mình Tiểu Bắc đã đủ vất vả rồi, nên ý nghĩ muốn có thêm con cũng dần dứt bỏ.
Bà chủ nhân lúc Tiểu Bắc vẫn còn bận, kéo gần khoảng cách với Giang Vãn, lén lút thì thầm vào tai cô: "Hôm trước dì chú hỏi nó có bạn gái chưa, sao như nhiên lại làm điệu cầu kì như vậy, cháu đoán nó nói sao?"
Giang Vãn khẽ lắc đầu.
Bà chủ hạ giọng, nén cười nói: "Nó nói dù có tìm bạn gái cũng sẽ lấy cháu làm tiêu chuẩn, còn sớm mà đã..."
Giang Vãn ngượng ngùng cúi đầu, được người khác coi là tiêu chuẩn thì quả thật là lần đầu tiên.
Điện thoại đột nhiên reo lên, Giang Vãn đứng dậy ra hiệu đi ra ngoài nghe điện thoại.
Bà chủ gật đầu.
Ngoài quán, Giang Vãn nghe điện thoại.
"Dì Thôi, có chuyện gì không ạ?"
[Tiểu Giang à, có đang bận không?]
[Cháu không bận ạ, có chuyện gì không ạ?]
Người ở đầu dây bên kia im lặng vài giây, cân nhắc một lúc mới nói rõ ý định:
[Tiểu Giang à, chuyện là thế này, con trai dì cháu cũng biết rồi đấy, mấy năm trước nó có bạn gái, bây giờ cũng đến tuổi bàn chuyện cưới hỏi, dì định bán căn nhà hiện tại để mua một căn nhà mới cho vợ chồng nó.]
Giang Vãn đã đoán được đại khái ý đồ của đối phương, khách sáo nói: "Tốt quá rồi, chúc mừng dì."
[Cảm ơn cháu, nhưng Tiểu Giang à, dì cũng không giấu cháu nữa, căn nhà dì cho cháu thuê e rằng…]
Giang Vãn kịp thời ngắt lời: "Dì ơi, ý dì cháu hiểu rồi, nhưng thời hạn thuê của chúng ta còn hai tháng nữa mới kết thúc, dì có thể cho cháu khoảng thời gian này tìm nhà trước được không ạ, cháu sẽ cố gắng chuyển đi trước khi hết hạn thuê ạ."
“Ngại quá Tiểu Vãn à, nếu cháu tìm được nhà sớm hơn thì nói với dì một tiếng, dì sẽ trả lại tiền thuê còn lại cho cháu."
Giang Vãn nghe đối phương nói vòng vo nốt vài câu mới cúp điện thoại, ngoài những lời xin lỗi và những lời hối thúc mang tính ám chỉ thì không còn gì khác.
Trở lại quán gà rán, tâm trạng Giang Vãn ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, căn nhà thuê từ khi tốt nghiệp đột nhiên phải chuyển đi ít nhiều cũng có chút không nỡ, thêm vào đó lại phải tìm nhà mới, mọi việc dường như đều dồn lại một lúc khiến cô đau đầu.
Bà chủ nhận thấy có gì đó không ổn, quan tâm hỏi: "Sao thế, có chuyện gì à?"
Giang Vãn giả vờ không sao, lắc đầu: "Không có gì ạ, chuyện công việc thôi."
Chuyện công việc, bù chủ không hiểu, cũng không tiện hỏi nhiều, nhiệt tình an ủi: "Nếu có chuyện gì thì nhớ nói với dì nhé."
"Cảm ơn chị Ba!" Ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường cũng không còn sớm nữa, Giang Vãn cởi bộ đồ giao hàng ra treo lại chỗ cũ: "Chị Ba, cháu về trước đây, hôm khác lại đến thăm mọi người."
"Sao lại đi nhanh thế, chú cháu đi mua đồ ăn rồi để tối nay chúng ta tụ tập rồi mà." Bà chủ đứng dậy đi theo Giang Vãn, thấy cô kiên quyết muốn đi, thở dài: "Khó khăn lắm mới đến, nước còn chưa uống đã đi rồi..."
Giang Vãn thu dọn đồ đạc của mình, quay người ôm lấy bà chủ, vỗ nhẹ lưng bà an ủi: "Lần sau nhất định cháu sẽ ở lại ăn món tủ của chị Ba nhé!"
Bà chủ không nỡ chia tay, cứ ôm chặt cô gái nhỏ trước mặt, thân hình mảnh mai khiến người ta xót xa: "Cháu đừng có giảm cân nữa, nhìn cháu gầy thế này rồi."
Giang Vãn nghiêng đầu cười: "Đâu có, ngày nào cháu cũng ăn một bát cơm đầy ụ mà!"
Bà chủ xót xa vỗ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ của cô: "Thôi được rồi, cháu về đi, đi đường cẩn thận, về đến nhà nhắn tin cho dì một tiếng."
Giang Vãn cười đáp lời, ra khỏi quán, như nhận ra điều gì đó, cô quay đầu nhìn về phía quán gà rán, bà chủ mặc tạp dề nhìn cô rời đi qua cánh cửa kính đó.
Giang Vãn đứng yên, quay người vẫy tay.
Bà chủ mỉm cười đáp lại, miệng mấp máy nói nhớ chú ý an toàn.
Giang Vãn lặng lẽ gật đầu, giây phút quay lưng lại, sống mũi đột nhiên cay xè, nhớ đến đôi mắt lạnh lùng của Bạch Vi, ánh mắt quan tâm của bà chủ như một cái gai đâm vào tim cô, chạm vào ngoài đau đớn còn có một nỗi chua xót khó nói.
Giang Vãn không đi xe buýt về nhà mà bắt một chiếc taxi ven đường, khi về đến khu chung cư đã là sáu giờ chiều.
Sau khi xác nhận tiền taxi với tài xế, Giang Vãn lê bước chân mệt mỏi về đến nhà.
Cô lười không thèm thay dép đi trong nhà, đi tất trên tấm thảm trắng tinh, úp mặt xuống ghế sofa, bất động.
Điện thoại reo liên tục mấy tiếng, Giang Vãn nhớ đến lời chị Ba, đoán là bà nhắn tin, vươn tay mò mãi mới lấy được cái túi xách bị cô vứt cạnh ghế sofa.
Lật người nằm nghiêng trên ghế sofa, Giang Vãn mở WeChat, ngoài tin nhắn của chị Ba còn có một lời mời kết bạn mới.
Cô nghi ngờ ấn vào.
Hai chữ Trình Diệp trên phần ghi chú rất nổi bật.
Giang Vãn ngẩn ra mất mấy giây, nhấp vào thông tin yêu cầu.
[Đối phương đã thêm bạn bè thông qua tìm kiếm số điện thoại!]
Cô chợt nhớ đến chuyện hôm nay cô đã cho Trình Diệp số điện thoại, do dự không biết có nên đồng ý không. Một bóng hình đứng ở lối thoát hiểm nhìn dáng vẻ thảm hại của cô khi leo cầu thang thoáng qua trong đầu.
Như có ma xui quỷ khiến, Giang Vãn mặc kệ lời dặn dò của Chị Phỉ, dứt khoát nhấn Từ chối. Như thể đã gỡ lại một ván, tinh thần cô tốt lên rất nhiều, đứng dậy đi rót nước cho mình.
Cùng lúc đó, Trình Diệp nhìn vào thông báo nóng hổi trên điện thoại, khuôn mặt sầm xuống.
[Đối phương đã từ chối yêu cầu kết bạn của bạn!]
Trình Diệp đứng dậy đi vào phòng ngủ của Tần Tuấn Hạo, đóng cửa khóa lại, đồng thời ấn gọi điện thoại.
Giang Vãn vừa uống một ngụm nước, tiếng chuông điện thoại như tiếng gọi hồn vô cùng chói tai. Cô chậm rãi đi tới cầm điện thoại lên, là một dãy số lạ, nhưng cô lại biết là ai gọi đến.
Chắc là gọi đến để hỏi tội đây mà, Giang Vãn ngắt điện thoại, mở tivi, chọn phim để xem.
Với tính cách của Trình Diệp, anh sẽ không bao giờ ăn cục tức lần thứ hai nên Giang Vãn tin chắc anh sẽ không gọi lần thứ hai.
Đến khi điện thoại reo lại, bộ phim đã bắt đầu phát sóng, Giang Vãn không nhìn mà tiện tay nghe máy.
[Không đồng ý kết bạn WeChat là ý gì?]
Trong điện thoại, giọng nói trầm ấm của người đàn ông mang theo ý chất vấn, đi thẳng vào vấn đề.
Giang Vãn hơi bất ngờ, cơ thể đang rúc vào ghế sofa ngồi bật dậy thẳng đứng, điều chỉnh tư thế, giả vờ nghi ngờ: "Ai vậy?"
Trình Diệp liếʍ môi, nhìn ra ngoài cửa sổ kính, ánh mắt dần sâu hơn: [Cứ giả vờ đi.]
Giang Vãn biết không thể thoái thác được nữa, giả vờ như đã nhận ra: "À, ra là Trình tổng, tôi cứ tưởng là mấy người bên đa cấp."
Trình Diệp tức đến bật cười: [Tôi không ghi chú à?]
Giang Vãn thành thật phản bác: "Đa cấp cũng có thể trùng tên trùng họ mà."
Trình Diệp lười cãi cọ với cô, giọng điệu không muốn nói nhiều: [Bây giờ đồng ý đi.]
Thái độ ra lệnh khiến Giang Vãn nhớ đến chuyện hôm nay anh nói cô giao hàng phải đánh giá một sao, cố ý châm chọc: "Tôi thường đồng ý yêu cầu kết bạn vào lúc tám giờ sáng, ngoài thời gian đó thì không thêm bạn bè."
Cô ngừng lại: "Ngoài ra, đối với những người có thái độ một sao, khả năng đồng ý còn thấp hơn."
Trình Diệp bị cô phản đòn, tức nghiến răng nghiến lợi: "A Vãn, em giỏi rồi phải không?"
Một tiếng "A Vãn" đủ khiến trái tim Giang Vãn khẽ run, cô nhớ trước đây Trình Diệp chỉ nói câu này khi anh bất lực và tức giận với cô, giờ nghe lại cô cảm thấy hai người dường như vẫn như trước, không có gì thay đổi.
Sống mũi Giang Vãn cay xè, gân cổ nói lại: "Đúng vậy, nên muốn thêm bạn bè, ngày mai tám giờ sáng, quá giờ không tiếp!"
Cô cúp điện thoại, để chế độ im lặng rồi vứt sang một bên, đứng dậy đi vào phòng tắm.
Cho đến tận khi lên giường đi ngủ, điện thoại vẫn nằm cô độc trên ghế sofa, không hề được nhìn đến.
Sáng hôm sau.
Giang Vãn tỉnh dậy trong tiếng ồn ào. Cô vươn tay mò lên đầu giường, trống không.
Đầu óc còn chưa tỉnh hẳn, nhất thời cô không nhớ điện thoại để ở đâu, Giang Vãn trở mình, định nán lại trên giường một lúc, tiếng ồn ào lại dần vọng đến, làm cô mất hết cả cơn buồn ngủ.
Cứ vào khoảng tám giờ sáng mỗi ngày, đúng giờ đúng giấc là bên dưới bắt đầu sửa chữa gì đó, đáng lẽ Giang Vãn phải chăm chỉ để không bị giục bản vẽ gấp gáp thế này.
Lật chăn ra, Giang Vãn xỏ dép lê, vừa đi vừa vuốt mái tóc hơi rối, cuối cùng cũng nhớ điện thoại trên ghế sofa.
Đồng hồ điện tử trên bàn hiển thị 7:58.
Thở sửa chữa dưới lầu có vẻ ngày càng đến sớm hơn thì phải.
Cô chậm rãi di chuyển đến trước tủ lạnh, lấy một chai nước tinh khiết rồi trở lại ghế sofa ngồi xuống.
Chiếc điện thoại im lìm cả đêm, hy vọng khi mở ra sẽ không bị "bắn phá" bởi tin nhắn.
Giang Vãn thoát chế độ im lặng, nước tinh khiết còn chưa kịp uống danh bạ WeChat đã sáng lên chấm đỏ nhỏ.
Giang Vãn tiện tay nhấp vào, trên phần ghi chú yêu cầu kết bạn mới, tên Trình Diệp lại xuất hiện.
Giang Vãn bất giác ngẩng đầu, trên đồng hồ điện tử, kim chỉ đúng tám giờ không sai một giây.
-còn tiếp-