Chương 13.1: Đúng tám giờ

Bước chân Giang Vãn khẽ khựng lại, cô ôm theo chút hy vọng bước xuống một bậc thang nữa.

Phía sau, giọng người đàn ông lạnh đi, gọi tên cô cả họ lẫn tên một lần nữa.

"Giang Vãn."

Cái tên quen thuộc, vỏn vẹn hai chữ cũng đủ để tuyến phòng thủ may mắn trong lòng Giang Vãn tan vỡ ngay lập tức.

Cô chậm rãi quay người, tấm kính mũ bảo hiểm vẫn chưa được lật lên.

Trình Diệp dập điếu thuốc đang cháy, đợi mùi khói hăng nồng tan đi anh mới chậm rãi bước xuống bậc thang, đứng chắn trước mặt cô: "Sợ tôi à?"

Trong ba lần họ gặp lại, đây là lần duy nhất Trình Diệp không giữ thái độ thờ ơ.

Túi đồ ăn trong tay cô không nặng, nhưng lúc này Giang Vãn lại cảm thấy vô cùng nặng nề.

Dưới tấm kính màu xám đậm là khuôn mặt thoáng qua vẻ hoảng loạn của cô.

Cô nói: "Không có."

Trình Diệp khẽ cười khẩy: "Đổi nghề đi giao đồ ăn rồi à?"

Giang Vãn hơi ngạc nhiên, nghe giọng điệu anh nói chuyện với cô như những người bạn cũ, cô cảm thấy đó như một sự châm biếm, bởi lẽ mối quan hệ giữa họ, ngoài danh xưng người yêu cũ, còn có một mối quan hệ châm biếm hơn nữa là anh - em.

Giang Vãn không đáp lời, lách qua anh muốn xách đồ ăn đi.

Trình Diệp duỗi chân chặn cô lại, nhìn đồng hồ đeo tay, tiện tay lật tấm kính mũ bảo hiểm vướng víu trên mặt cô lên: "Thể lực cần phải cải thiện đấy."

Giang Vãn ngượng ngùng tránh tay anh, nghĩ đến việc anh cố ý đứng đây, rõ ràng là đã sớm biết người trong thang máy chính là cô rồi.

Nỗi tức giận vì bị trêu đùa không ngừng gào thét trong đầu cùng với hơi thở hổn hển vì leo cầu thang bùng phát tất cả cùng lúc.

"Anh đã biết là tôi rồi đúng không?"

Trình Diệp lấp lửng nói: "Gần như vậy."

"..." Gần như vậy là sao?

Biết người trong thang máy là cô, nhìn cô bước ra mà không thể nhắc nhở một lời thiện ý được sao?

Giang Vãn mất đi sự điềm tĩnh thường ngày, bất giác thốt lên: "Anh biết tôi phải lên tầng mười hai, nhìn tôi đi ra tầng chín mà không nhắc nhở, là anh cố ý!"

Trình Diệp hơi ngạc nhiên, đã bao lâu rồi anh không thấy cô bộc lộ cảm xúc thật sự thế này? Kể từ khi họ gặp lại, ngoài việc né tránh, dường như cô không còn cảm xúc nào khác, lúc này dường như cô đã trở về giống trước đây.

Một khi những lời chất vấn đã thốt ra, dù có giải thích cũng trở nên khó hiểu.

Giang Vãn hận không thể cắn đứt lưỡi mình, sao cô lại không nhịn được chứ, rõ ràng trong lòng đã tự nhắc nhở không dưới trăm lần, gặp lại chỉ là người lạ, nhất định không được có quá nhiều dây dưa với anh…

Rõ ràng hai lần gặp trước cô đã làm được, tại sao hôm nay, vừa rồi, cô lại làm chuyện ngu ngốc như vậy.

Sự im lặng bao trùm giữa hai người.

Người chủ động lúc này lại như con rùa rụt cổ, sau khi chất vấn một câu đầy cảm tính, cô cúi đầu im lặng, xách theo túi đồ ăn trong tay.

Thấy vẻ mặt tủi thân như cô vợ nhỏ của cô, Trình Diệp bật cười: “Không phải tại em vội vàng tránh tôi sao?"

Anh nhắc nhở: "Hơn nữa, nhìn mặt tôi trông hiền lành lắm à?"

Giang Vãn nghẹn họng không nói được lời nào phản bác, những gì anh nói đều có lý, là cô giả vờ không quen trước, cuối cùng lại trách người ta không nhắc nhở, đúng thật vô lý, nhưng cô là con gái, vô lý là bản năng, cô đá một cái vào cái chân đang cản đường, kèm theo một cái lườm, rồi xách đồ ăn lên lầu.

Trình Diệp vươn tay nhẹ nhàng móc một cái, túi đồ ăn đã nằm gọn trong tay anh, anh nói: "Đến muộn hai phút, sẽ không cho đánh giá một sao cho cửa hàng đâu, nhưng thái độ phục vụ của người giao hàng thì phải cho đánh giá một sao."

Giang Vãn nhìn anh vui vẻ vừa đi vừa lẩm nhẩm một bài hát rời khỏi tầm mắt cô, còn cô ở lại một mình tức đến mức tổn thương nội tạng tại chỗ.

Thái độ phục vụ của người giao hàng làm sao chứ?

Chẳng phải là thiếu mỗi việc chỉ thẳng vào mũi cô mà nói cô phục vụ tệ sao?

Túi đồ ăn nặng nhất đã bị người khác lấy đi, mãi sau Giang Vãn mới nhận ra, sao anh lại lấy một túi, là của anh đặt sao? Nhưng cô nhớ rõ người gọi điện thoại giọng nói khác hẳn, hơn nữa thái độ cũng rất tệ, chẳng lẽ là bạn của Trình Diệp?

Giang Vãn bỗng nhiên nhíu mày, lúc trong thang máy Trình Diệp đã biết tầng cô phải đến, chắc là đã nhìn thấy chữ trên hóa đơn đồ ăn, điều đó cũng cho thấy, anh không chỉ biết tầng cô phải đến, mà còn biết rõ là cô đi giao cho bạn anh!

Giang Vãn tức đến dậm chân, hai tay chống đầu gối, uổng công vừa rồi cô cố sức leo cầu thang, vốn dĩ tâm trạng đang khá tốt lại bị Trình Diệp làm cho xáo trộn, nghĩ đến còn vài đơn đồ ăn chưa giao trên xe máy điện, cô nhanh chóng chạy ra khỏi lối thoát hiểm, bấm thang máy.

Bên kia, Trình Diệp xách đồ ăn vào nhà, tiện tay đặt lên bàn trà phòng khách: "Của cậu đấy."

Tần Tuấn Hạo ngủ cả buổi sáng, giờ đói không chịu nổi, đồ ăn vừa được đặt xuống, cả người hắn lao tới xé túi gọn gàng, miệng không ngừng nói: "Sao lại là anh mang vào, còn người giao đồ ăn đâu?"

Trình Diệp cúi đầu nghịch điện thoại, tiện miệng đáp: "Sao, tôi mang vào thì cậu không ăn à?"

Tần Tuấn Hạo đưa bộ đồ ăn dùng một lần đã bóc ra cho Trình Diệp: "Em phải hỏi cái người giao đồ ăn đó cho ra lẽ, suýt nữa làm em chết đói rồi!"

Trình Diệp ngẩng đầu khỏi điện thoại, không nhận đồ đưa tới, lười biếng nói: "Cậu muốn hỏi gì?"

Tần Tuấn Hạo thấy anh không nhận, tiện tay đặt xuống bàn trà, thẳng thắn nói: "Mắng chết hắn! Giao đồ ăn mà lề mề, ông đây đã gọi điện giục mấy lần rồi?"

Nhắc đến chuyện này là lại tức, Tần Tuấn Hạo vươn tay mò mẫm trên ghế sofa một lúc lâu, tìm điện thoại đưa cho Trình Diệp xem: "Vừa nãy giao đến dưới lầu rồi, cách em ba mươi mét mà cứ mãi không chịu giao, chẳng lẽ đi ị tại chỗ à?"

Thẩm Diệu ở bên cạnh không nhịn được trêu chọc: "Thằng này mày nói chuyện có thể chú ý một tí được không, đang ăn mà cũng nói mấy chuyện ghê tởm thế."

Tần Tuấn Hạo không để ý, dùng dĩa xiên một miếng thịt gà bỏ vào miệng, ngập ngừng phản bác: "Mày đừng có ở đó giả vờ thanh cao, đói lên thì cái gì mà mày chả ăn được!"

Hai người nói chuyện qua lại hoàn toàn không để ý đến khuôn mặt u ám của người đàn ông đối diện.

"Ngon không?" Trình Diệp hỏi.

Tần Tuấn Hạo tưởng anh có hứng thú, ra sức mời: "Ngon lắm, quán này nổi tiếng cực kì, anh Diệp nếm thử đi."

Trình Diệp né tránh bàn tay nhiệt tình mời ăn của hắn: "Lúc nãy mang vào lỡ làm rơi xuống đất rồi."

Tần Tuấn Hạo vừa nuốt miếng thịt gà trong miệng xuống bụng thì Trình Diệp nói xong câu đó. Não hắn ngừng hoạt động trong chốc lát, trong nhà đột nhiên vang lên tiếng la hét của người đàn ông.

Tần Tuấn Hạo xông vào nhà vệ sinh, dùng tay móc họng cũng không giải quyết được gì, vừa nghĩ đến những bóng người qua lại ở hành lang, giày của họ đã đi qua rất nhiều nơi, chỉ cần nghĩ đến thôi, cảm giác buồn nôn lại ập đến.

Thẩm Diệu đứng dậy lấy điều khiển, nhìn bóng dáng bên cạnh bồn rửa tay, quay đầu nhìn Trình Diệp: "Có cần đưa đi rửa ruột không?"

Trình Diệp lười biếng tựa vào ghế sofa, ngửa đầu nhìn đèn chùm trên trần, nhẹ nhàng nói: "Đừng làm phiền nhân viên y tế làm việc chính, phí khám bệnh khá đắt đấy."

Tần Tuấn Hạo mất nửa cái mạng mới đi ra, nằm vật ra ghế sofa, chỉ vào Thẩm Diệu rồi ngón tay di chuyển đến Trình Diệp thì rụt về, oán hận nói: "Hai người, người này giàu hơn người kia mà không trả nổi phí khám bệnh à?"

Thẩm Diệu cầm điều khiển trong tay, bất lực nhún vai: "Nhiều nhất tao cũng chỉ trả tiền khám bệnh thông thường cho mày thôi."

Sắc mặt Tần Tuấn Hạo dịu đi đôi chút, ánh mắt oán hận nhìn Trình Diệp, cố gắng muốn nghe an ủi dù chỉ là một câu từ miệng anh.

Trình Diệp chậm rãi ngẩng đầu, nụ cười vô hại: "Vừa tra rồi, phí chuyên gia hơi đắt thật."

Tần Tuấn Hạo chết đứng.

Ai cũng nói anh em đáng tin cậy, nhưng anh em của Tần Tuấn Hạo thì người này càng không đáng tin hơn người kia, ai cũng là đại gia còn giả nghèo, giả khổ sống cuộc sống chật vật hơn ai hết.

Bên kia, Giang Vãn đã giao xong tất cả các đơn hàng, đi xe máy điện trở về quán gà rán, tháo mũ bảo hiểm, hất tóc, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo.

Tiểu Bắc đứng ở quầy thu ngân, nhìn dáng vẻ của người vừa đến, ánh mắt lập tức bị thu hút.

Bà chủ từ trong đi ra, thấy bộ dạng si tình vô dụng của con trai, tát một cái vào gáy nó: "Tỉnh hồn lại!"

Tiểu Bắc đau đớn xoa đầu, lầm bầm một câu.

Bà chủ lườm Tiểu Bắc một cái, đón Giang Vãn vừa bước vào cửa, tiện tay lấy mũ bảo hiểm trên tay cô đặt lên bàn: "Tiểu Vãn, ngại quá, lại làm phiền cháu phải giúp đỡ rồi, mau ngồi xuống uống cốc nước đi!"

Quay đầu nhìn con trai vẫn còn ngẩn ngơ thì quát giục: "Con còn đứng ngây ra đó làm gì, đi rót nước cho Tiểu Vãn!"

Tiểu Bắc ngây ngốc "dạ dạ" hai tiếng, khi quay lại thì trên tay có thêm một cốc nước và cả một đĩa hoa quả tươi vừa cắt.

Bà chủ thu hết tâm tư nhỏ của con trai vào mắt, nhận cốc nước từ tay nó, đuổi nó đi: "Vào trong dọn sạch bàn đi, suốt ngày không thấy làm việc gì cả!"

Tiểu Bắc lẩm bẩm nhìn mẹ mình, không nhịn được, lầu bầu: "Mẹ ơi, chị Tiểu Vãn khó khăn lắm mới đến một lần, con còn chưa nói chuyện với chị ấy câu nào!"

Lúc này, khách trong quán đã vắng đi nhiều, qua giờ ăn, mọi người dần dần bận rộn trở lại, chỉ có một số ít người nhàn rỗi vẫn ngồi trong quán uống nước, hai ba người bạn tụ tập trò chuyện.

Miệng bà chủ xưa nay sắc sảo, ngay cả với con trai mình cũng vậy: "Đi đi đi! Đừng làm chậm trễ mẹ nói chuyện với Tiểu Vãn, con làm xong việc rồi hãy lại đây."

Tiểu Bắc phồng má, không phục đá một cái vào ghế, quay người đi vào trong.

Giang Vãn và Tiểu Bắc cũng đã lâu không gặp, khuôn mặt non nớt của cậu đã dần bị vẻ thiếu niên trẻ trung thay thế.

"Tiểu Bắc và chị Ba giống nhau quá." Giang Vãn nhìn bóng lưng cậu, dịu dàng nói thêm: "Cũng ngày càng đẹp trai hơn."

Bà chủ miệng thì chê bai, nhưng nghe thấy có người khen con trai mình thì nụ cười trên khóe khóe miệng không thể giấu được, khiêm tốn nói:

"Cháu đấy, đừng có khen nó, gần đây mấy cô bé đến quán khen nó mấy câu, bây giờ trước khi ra ngoài phải sửa soạn hơn một tiếng mới chịu đi, không biết ra cái vẻ kênh kiệu đó với ai nữa."

Giang Vãn cong môi cười: "Thanh niên bây giờ đều thích làm đẹp không phân biệt nam nữ."

Bà chủ quay đầu lại, nhìn Giang Vãn mấy lần, thở dài: "Ước gì dì sinh được một cô con gái xinh đẹp như cháu thì tốt quá."

Lời này Giang Vãn nghe nhiều, đã quá quen thuộc, khi còn làm thêm ở quán gà rán, bà chủ thường xuyên nói câu này, vì điều này mà Tiểu Bắc than phiền nói cô mới là con ruột, còn mình như được nhận nuôi.

-còn tiếp-