Chương 10.1: Có thể hướng nội cả đời

Trình Diệp nhìn người đối diện một cái, đối với câu nói "học từ cậu” trong miệng Vân Dĩnh, anh không định phản bác, thậm chí còn có chút đắc ý: "Nếu cậu đã nói vậy, tôi xin vui vẻ chấp nhận."

Vân Dĩnh “chậc” một tiếng, mục đích châm chọc không đạt được, ngược lại còn bị nhét đầy mồm chơm chó.

Ngẫm lại lời đánh giá của người kia dành cho mình lúc nãy, sự đối lập rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn, cũng chẳng trách Trình Diệp lại có vẻ mặt của kẻ tiểu nhân đắc chí.

“Ngày tôi về, cậu đã đi đâu?” Trình Diệp cầm dao nĩa cắt bánh mì nướng kiểu Pháp, từ tốn nhai nuốt.

Vân Dĩnh không đói lắm, nhấp một ngụm cà phê, lông mày hơi nhướn lên, trêu chọc: “Đến quán trà sớm ăn đồ Tây, là cậu bị bệnh hay chưa tỉnh ngủ thế?”

Trình Diệp kẹp dao nĩa, dừng lại giữa không trung, chợt, mũi dao hướng lên trên rạch vài nhát: “Sáng sớm tay không có sức, nếu có chuyện gì xảy ra thì cũng là cậu tự chuốc lấy.”

Vân Dĩnh biết điều lảng tránh chủ đề rồi quay lại câu chuyện ban đầu: “Hôm đó xe bị người ta không cẩn thận va phải nên tốn chút thời gian.”

Trình Diệp đặt dao nĩa xuống, nhìn anh ta: “Xe bị đυ.ng mà nhìn cậu lại khá vui vẻ nhỉ?”

Vân Dĩnh cười mà không nói, nhếch cằm: “Vậy nên sáng sớm nay mới mời Trình tổng ăn sáng đây.”

Trình Diệp cầm khăn giấy lau nhẹ khóe miệng: “Cảm ơn, bữa trà sáng này khá ngon đấy.”

Vân Dĩnh đặt ly cà phê xuống, hơi nghiêng người về phía trước, mười ngón tay thon dài tùy ý đan vào nhau đặt trên bàn, khóe môi khẽ cong lên, đầy ẩn ý: “Cậu nói hương vị hay là nói người?”

Trình Diệp cười như không cười, điện thoại vang lên tiếng báo ngắn gọn, anh tùy ý vuốt mở khóa, là Tống Thư Hòa.

“Công ty còn việc, hẹn lần sau.”

Trước khi đi, Trình Diệp nhìn nhanh về phía xa, bóng dáng quen thuộc đã rời đi, không quay người lại, anh nhấc tay lười biếng vẫy vẫy trong không trung, coi như chào hỏi người phía sau.

Bữa trà sáng này, Giang Vãn ăn cũng khá được, cô không thích ăn quá no vì dễ gây khó tiêu. Còn Lê Tư lại cho rằng đời người quan trọng nhất là ăn uống, đã ăn thì phải ăn thật vui vẻ, ăn thì phải ăn cho đến mức phải tìm hiệu thuốc mua thuốc tiêu hóa.

Giang Vãn xách túi của Lê Tư đeo lên người mình, tay còn lại đỡ người bạn đang bị no căng bụng.

“Cậu đúng là chưa bao giờ làm tớ thất vọng, vừa nãy khuyên cậu ăn ít thôi, cậu còn bảo tớ keo kiệt.” Giang Vãn thấy cô bạn thật sự khó chịu, không nhịn được càu nhàu vài câu.

Lê Tư dùng tay xoa bụng tròn xoe, cố gắng giúp cơ thể tiêu hóa nhanh chóng: “Tối qua tớ về muộn, về đến nhà cứ rón rén, sợ làm mọi người tỉnh giấc nên nhịn đói cả đêm, sáng tớ thấy đồ ăn mà không phấn khích được sao?”

May mắn là khách sạn Nguyên Nhất nằm trong khu thương mại, xung quanh có đủ loại cửa hàng, hiệu thuốc thì mở cửa 24/24, chỉ là giờ này số người vào hiệu thuốc mua thuốc thì cực kỳ ít ỏi.

Giang Vãn đẩy cửa kính, tiếng “Chào mừng quý khách” tự động vang lên đánh thức dược sĩ đang ngủ gật ở quầy.

Giang Vãn nói rõ mục đích, dược sĩ chậm rãi đứng dậy đi đến tủ trưng bày kính trong suốt, bắt đầu tìm kiếm trong số rất nhiều loại thuốc.

Rất nhanh, một hộp thuốc tiêu hóa được đặt trước mặt họ: “Ba mươi mốt tệ.”

Giang Vãn quét mã thanh toán, hỏi thêm về cách dùng, sau khi cảm ơn thì dìu bạn ra khỏi hiệu thuốc.

Đột nhiên Lê Tư lại như không có chuyện gì xảy ra.

Giang Vãn sững người: “Không phải cậu bị đầy bụng khó chịu sao, tự khỏi rồi à?”

Lê Tư cười gượng hai tiếng, vươn tay khoác vai Giang Vãn: “Ừm ừm, tự khỏi rồi.”

Giang Vãn có chút không yên tâm: “Cậu chắc chứ?”

Lê Tư xua tay: “Yên tâm đi, nếu tớ khó chịu thì sao có thể tung tăng như bây giờ được?”

Nghe cũng có vẻ rất hợp lý.

Giang Vãn nhét thuốc vào túi của cô bạn: “Thuốc tớ để vào túi cậu rồi đó, nếu khó chịu thì nhớ uống nhé.”

Lê Tư đang định nói thì tinh mắt nhìn thấy một bóng người quen thuộc bèn vội vàng đẩy Giang Vãn về phía quán trà sữa bên cạnh: “Vãn Vãn, đột nhiên tớ lại thấy hơi khó chịu rồi, chúng ta mua một ly trà sữa nhé.”

Giang Vãn quay đầu nhìn cô bạn đầy nghi hoặc: “Cậu có chắc là uống trà sữa sẽ đỡ bị đầy bụng hơn không?”

Lê Tư dứt khoát đẩy vai Giang Vãn, không cho cô cơ hội quay đầu lại, giục cô tiến về phía quán trà sữa: “Được chứ, uống chút đồ nóng dễ tiêu hóa hơn.”

Vừa đáp lại qua loa, vừa ngoảnh đầu nhìn xem người kia đã đi chưa.

Thấy người đó biến mất ở góc rẽ, Lê Tư thầm thở phào nhẹ nhõm. Suýt nữa thì lại gặp Trình Diệp rồi, lúc ở quán trà sớm cô vô tình làm rơi đũa xuống đất, khi cúi xuống nhặt lên cô còn tưởng mình nhìn nhầm người, không ngờ đúng là Trình trai đểu.

Đáng lẽ không cần phải trốn, nhưng không hiểu sao, Lê Tư luôn cảm thấy những lời cô bình phẩm về Trình Diệp ở quán trà sớm đó, dường như đã bị người trong cuộc nghe thấy.

Bảo sao lúc đó cứ cảm thấy gió lạnh thổi từ sau gáy đến, hóa ra là có lý do cả.

Dù sao tối qua Trình trai đểu cũng đã giúp đỡ cô, vậy mà sáng hôm sau cô lại bình phẩm về cậu ta không ra gì trước mặt Giang Vãn, xét cả tình và lý đều thấy ngại ngùng và có chút chột dạ.

Đầy bụng thì không đến nỗi, cùng lắm là hơi nghẹn một chút thôi, để tránh sự khó xử khi ba người gặp mặt, Lê Tư vội vàng lấy cớ nói mình cần đi hiệu thuốc mua thuốc tiêu hóa.

Vào quán trà sữa, nhân viên nhiệt tình giới thiệu đồ uống đặc trưng, Giang Vãn chăm chú lắng nghe, sau khi đối phương nói xong, cô quay sang nhìn Lê Tư đang lơ đễnh, khẽ đẩy cô bạn: “Không phải cậu nói muốn uống trà sữa à?”

Lê Tư vội vàng liếc nhìn, tùy tiện chỉ vào một ly trà sữa khoai môn trân châu: “Lấy cái đó đi.”

Giang Vãn không muốn uống lắm, giúp Lê Tư gọi xong thì tìm một chỗ trống ngồi xuống.

“Lê Tư, chị Phỉ gọi điện chưa?” Giang Vãn đặt túi xuống, ngẩng đầu thấy Lê Tư đang nhìn ra ngoài cửa hàng, ho khan hai tiếng, nói: "Lê đại tiểu thư đang trốn nợ à?”

“Cái gì?” Lê Tư mãi mới nhận ra, giả vờ như không có chuyện gì ngồi xuống: “Chị Phỉ nói đang trên đường đến rồi, vừa nãy thấy một chiếc xe rất giống xe của chị ấy, nhưng hóa ra là tớ nhìn nhầm.”

Giang Vãn không hỏi thêm, điện thoại lại reo, là Bạch Vi gọi đến.

Vừa lúc trà sữa đã làm xong, Lê Tư đứng dậy đi lấy, Giang Vãn tranh thủ lúc đó ra ngoài nghe điện thoại.

“Không phải đã nói hôm nay về sao?” Trong điện thoại, giọng điệu của Bạch Vi không được tốt, còn mang theo ý chất vấn.

Giang Vãn ngẩng đầu nhìn trời, cố gắng đưa ra một lý do đủ thuyết phục: “Chuyện công việc, thông báo đột xuất, không thể từ chối.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, có một khoảnh khắc, Giang Vãn tưởng điện thoại đã bị cúp. Cho đến khi giọng nói dịu dàng của Bạch Vi lại vang lên: “Ba con về rồi.”

“...”

Giang Vãn có chút ngạc nhiên, nhưng có những chuyện không phải cứ trốn tránh là không cần đối mặt:

"Mẹ, con rất muốn hỏi mẹ, năm đó mẹ đồng ý ly hôn, yêu cầu duy nhất mẹ đưa ra là mỗi năm ông ấy phải về thăm con một lần...”

Giang Vãn thở dài một hơi, lời nói bấy lâu nay muốn nói cuối cùng cũng thốt ra: “Mẹ làm vậy rốt cuộc là vì mình, hay vì con?”

Ở đầu dây bên kia, tất cả âm thanh dường như ngừng bặt sau khi cô hỏi câu đó.

“Quan trọng đến vậy sao?”

Giang Vãn đột nhiên cảm thấy l*иg ngực đau nhói, rõ ràng đã biết đáp án là gì nhưng vẫn mong chờ một câu trả lời khác từ miệng bà, dù chỉ là lừa dối cô.

Cuộc điện thoại này, dường như cũng không cần thiết phải tiếp tục nữa.

Giọng Giang Vãn lạnh đi rất nhiều, xa cách và thờ ơ: “Con còn việc, con làm đây.”

Không cho Bạch Vi cơ hội trả lời, Giang Vãn nhanh chóng cúp điện thoại, toàn thân như bị rút cạn sức lực, cô ngồi xổm trên bậc thềm, nhìn phố xá đông đúc người qua lại, bỗng nhiên cảm thấy mình vừa thừa thãi vừa không ai yêu thương.

Lê Tư đẩy cửa bước ra, thấy Giang Vãn có hành động khác lạ, vội vàng tiến tới: “Vãn Vãn, cậu sao thế?”

Giang Vãn tựa vào vai cô bạn, nhẹ nhàng lắc đầu, mệt mỏi rã rời: “Lê Tư, cậu nói xem, người như tớ có phải mang sứ mệnh là phải cô độc đến già không?”

Lê Tư nhanh mắt nhìn thấy nhật ký cuộc gọi gần nhất là [Mẹ], trong vài giây cuối cùng trước khi màn hình điện thoại tắt.

Lê Tư đã quá quen rồi, người có thể khiến Giang Vãn thay đổi cảm xúc lớn đến vậy ngoài mẹ cô ấy ra, dường như không thể tìm thấy người thứ hai.

Ly trà sữa tùy tiện đặt trên bậc thềm, Lê Tư ôm vai Giang Vãn: “Ai nói vậy, còn có tớ ở bên cậu mà, đợi tớ thừa kế gia sản, tớ sẽ đưa cậu đi vòng quanh thế giới!”

Giang Vãn không nhịn được cười: “Đúng vậy, cậu thành phú bà rồi thì đừng quên tớ nhé.”

Lê Tư vỗ ngực, bộ mặt tự tin và phô trương của một người mới giàu không hề che giấu: “Yên tâm yên tâm, đến lúc đó nhìn trúng siêu xe nào cứ nói với chị đây!”

Biết cô ấy đang an ủi mình một cách gián tiếp, Giang Vãn nhanh chóng lấy lại tinh thần, chỉ tay về phía khách sạn Nguyên Nhất đối diện: “Hình như là Chị Phỉ.”

Lê Tư nhìn theo hướng cô ấy chỉ, lông mày nhíu lại khó chịu, nếu không nhìn lầm, người mặc bộ đồ "l*иg đèn" đối diện kia hẳn là sếp của họ, Lạc Phỉ Phỉ.

Giang Vãn đứng dậy, phủi bụi trên người: “Đi thôi, đến giờ rồi, chắc Chị Phỉ cũng đến rồi.”

Lê Tư tiện tay cầm ly trà sữa lên, hớp một ngụm, những viên khoai môn mềm dẻo trong miệng khiến tâm trạng cô tốt hơn nhiều.

-còn tiếp-