Chương 24

Ở đây hầu hết là những người cũ từng có kinh nghiệm vào bong bóng cá, cho dù đề bài có kỳ quái và lố bịch đến đâu, cũng không ai dại dột bàn tán ngay trước mặt người cá.

Bốn người mới cũng được cảnh báo từ trước, nên càng không dám lắm mồm trước cảnh tượng quái đản này.

Chỉ nhìn vào đề bài thôi đã thấy có quá nhiều câu hỏi cần được giải đáp, nhiều vậy nên nhất thời không biết phải bắt đầu từ đâu. Theo quy trình cũ, họ phải đi tìm kiếm khắp Viện phúc lợi này trước, xem có tìm được manh mối gì không, để tránh lãng phí số lần đặt câu hỏi cho người cá.

Tuy nhiên, hai người của Ban Quản lý vẫn đang ở đây, khiến cho mọi nhất cử nhất động của họ đều bị giám sát. Những người cũ ăn ý cùng nhìn về phía phó phòng Trần và Diêm Tục, chờ hai người chấp nhận cho họ tìm kiếm.

Diêm Tục giật giật khóe môi, hắn cười nói:

"Cứ đứng đực ra đó làm gì? Có phải đám trẻ mẫu giáo đâu mà chuyện gì cũng phải chờ cô giáo sắp xếp. Chỉ cần không chơi bẩn đồng đội, muốn làm gì cứ làm. À, nhớ là sau khi xong việc nhớ tập hợp lại để trao đổi thông tin đấy nhé."

Có được lời này của Diêm Tục, những người cũ bắt đầu tản ra tìm kiếm.

Người mới run lẻo đẻo đi theo sau lưng họ.

Mọi người tản ra xung quanh, thấy Diêm Tục và phó phòng Trần cũng đi hướng khác, Tiếu Dao liền đuổi theo sát Lâm Gia nghiến răng hỏi:

"Giờ phải làm sao đây? Đại ca sẽ không xảy ra chuyện thật chứ? Nếu đại ca có mệnh hệ gì, tôi chết cũng phải kéo tên đó theo cùng."

Lâm Gia không thèm ngẩng đầu lên: "Hắn chỉ đang thăm dò chúng ta thôi."

Tiếu Dao lúc này mới hơi yên tâm: "Sao cậu nói vậy?"

Những người khác coi như bỏ đi, giờ Tiếu Dao là đồng đội duy nhất của Lâm Gia. Có một người đồng đội nóng nảy chẳng phải chuyện tốt gì, Lâm Gia bèn thu ánh mắt lại, nhìn thẳng vào mặt Tiếu Dao, nói:

"Súng lục có tổng cộng sáu viên đạn, hắn còn năm viên, viên đã bắn ra đúng là nhắm vào lão Chu."

Tim Tiếu Dao chùng xuống, nhưng rồi lại nghe Lâm Gia nói tiếp:

"Tôi và lão Chu đã nói chuyện điện thoại với nhau trước khi vào bong bóng cá. Sau tiếng súng đó, lão Chu không sao cả."

Cảm giác như đang chơi tàu lượn siêu tốc, trái tim đang treo lơ lửng của Tiếu Dao nặng nề quay về l*иg ngực. Anh ta thở phào một hơi, hỏi:

"Cậu nói Diêm Tục đang thăm dò chúng ta?"

Mặt trước của tòa nhà đã có người tìm kiếm, Lâm Gia bèn hướng về phía mặt sau, tiếng lá xào xạc khiến giọng nói của cậu có chút lạnh lẽo:

"Nếu Diêm Tục thật sự chắc chắn chuyện bọn họ vào đây là do chúng ta gây ra, thì mỗi người chúng ta đã lĩnh một viên đạn thì hắn vẫn còn thừa ba viên."

Tiếu Dao: "..."

Con mèo cứ nằm ì trên vai khiến vai cậu tê dại. Lâm Gia liền túm nó vứt xuống đất. Cậu cúi xuống nhìn nó một cái rồi sửa lại: "Còn thừa hai viên."

Tiếu Dao cũng liếc con mèo: "Con mẹ nó, thằng đó còn định cho con mèo này một phát nữa à?"

Cằm con mèo run lên bần bật.

"Đừng bàn chuyện này nữa." Lâm Gia đưa ra tối hậu thư cho Tiếu Dao:

"Tôi không thích những người đâm đầu vào phiền phức."

Tiếu Dao nhìn theo ánh mắt của Lâm Gia. Phía xa xa, Diêm Tục đang nhìn về hướng của họ.

Anh ta gật đầu: "Được."

Tiếu Dao đã đi dạo một vòng quanh tòa nhà, anh ta kể lại cho Lâm Gia những gì mình thấy:

"Chưa kịp xem hết các phòng, tôi mới vào thử mấy phòng đều là phòng ốc bình thường, không thấy gì lạ cả. Đương nhiên, cũng có thể là tôi đã bỏ sót. Phía bên phải tòa nhà là văn phòng của giáo viên và nhân viên, có cả phòng của viện trưởng và phòng lưu trữ hồ sơ. Phía bên trái, tầng một là nhà ăn, tầng hai là nhà vệ sinh công cộng. Còn ở chính diện tòa nhà, tầng một và tầng hai đa số là phòng sinh hoạt hằng ngày, à còn có mấy phòng học, phòng tập múa và thư viện."

Lâm Gia hỏi: "Tầng ba thì sao?"

Tiếu Dao nói:

"Toàn bộ tòa nhà có bốn cầu thang, hai bên sườn mỗi bên một cái, chính diện có hai cái. Nhưng cái nào cũng như nhau, lối lên tầng ba đều bị khóa bằng cửa sắt, không có cách nào đi lên được."

Lâm Gia dừng bước ngẩng đầu lên. Trong tầm mắt cậu, những người khác đang dò xét dò xét Viện phúc lợi Nghi Lạc. Nhưng có lẽ vô ích, một bong bóng cá ba sao sẽ không bao giờ để lại manh mối hữu dụng ở những nơi dễ thấy như vậy.

Xem ra, tầng ba chắc chắn có manh mối gì đó.

Lâm Gia đi đến dưới một bóng cây để tránh nắng. Thời tiết trong bong bóng cá có lẽ đang là giữa hè, bộ đồ cậu mặc không hợp với thời tiết này cho lắm. Cậu cởϊ áσ khoác ra, gấp gọn lại rồi vắt lên cổ tay.

Cậu tìm đến gốc cây mà Diêm Tục đã dựa vào lúc trước, sau khi chắc chắn không có bụi bẩn, Lâm Gia mới dựa lưng vào.

Con mèo ngồi dưới chân cậu, cũng nóng đến mức lè cả lưỡi.

Mèo nóng sẽ không lè lưỡi, thế nên nó bị Lâm Gia đá cho một cái.

Tiếu Dao không hiểu ý Lâm Gia là gì, anh ta cũng đi dưới bóng râm hỏi:

"Anh Gia, không lên tầng ba xem thử sao?"

Lâm Gia nói: "Sẽ có người đi."

Hơn nữa, người này sẽ không vì hồn cá mà giấu giếm manh mối.

Tầng ba bị khóa chặt chắc chắn đang cất giấu điều gì đó, đây là kết luận không cần dùng não cũng thấy.

Nhưng một bong bóng cá ba sao luôn khiến người ta cảm thấy nguy hiểm rình rập khắp nơi. Thấy được vấn đề là một chuyện, còn dám tùy tiện tiến lên thăm dò lại là một chuyện khác.

Khả năng cao là chỉ có Diêm Tục mới đi. Cậu chỉ cần ngồi chờ kết quả tìm kiếm là được, dù sao thì phe họ và người của Ban Quản lý cũng chẳng có xung đột gì.

Vào mùa này, ngay cả buổi sáng sớm cũng oi bức.

Trong lúc chờ đợi người khác đi thăm dò kết quả, Lâm Gia còn đi một chuyến đến nhà ăn.

Toàn bộ Viện phúc lợi chỉ có nhóm của họ. Nhà ăn cũng rất yên tĩnh, không có đầu bếp, càng không có món ăn nào được làm sẵn. May mà vẫn có máy lọc nước tự động và một chồng cốc giấy dùng một lần đặt bên cạnh.

Lâm Gia uống hai cốc nước, còn cho con mèo uống một ít.

Khi cậu định đi lấy cốc nước thứ ba thì Diêm Tục và phó phòng Trần cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Diêm Tục đứng dựa vào một bức tường bên ngoài tòa nhà, dáng vẻ cà lơ phất phơ, cất cao giọng:

"Hết giờ tìm kiếm rồi!"

Trước đó Diêm Tục đã nói, mọi người phải tập hợp lại để trao đổi manh mối.

Thế là tất cả lần lượt dừng tay, đi về phía Diêm Tục và phó phòng Trần.

"Chúng ta... cũng đi chứ?" Tiếu Dao hỏi Lâm Gia.

Lâm Gia đáp: "Đi nghe xem sao."

Đương nhiên là phải đi rồi, nhưng cậu không biểu lộ ra mặt.

Thấy Lâm Gia đi về phía đám đông, con mèo và Tiếu Dao cũng vội vàng đuổi theo.