Lâm Gia vẫn quyết định ra ngoài xem xét một chút. Nắm rõ địa hình sẽ quyết định rất nhiều thứ.
Cậu và Tiếu Dao chia ra hai hướng.
Lâm Gia tìm thấy cầu thang cuối hành lang rồi đi xuống, còn Tiếu Dao thì đi lên trên.
Cậu men theo lối đó đi thẳng ra khỏi tòa nhà.
Kiến trúc bên ngoài không khác mấy so với lời miêu tả của Tiếu Dao. Lâm Gia đi thẳng về phía cổng lớn, bình thường thì bên ngoài cổng sẽ có dấu hiệu rõ ràng cho biết đây là nơi nào.
Quả nhiên, bên trái cổng lớn có treo một tấm biển - Viện phúc lợi Nghi Lạc.
Con mèo đang ngồi xổm trên vai Lâm Gia cũng lí nhí đọc mấy chữ này.
Lâm Gia nhấc con mèo khỏi vai, tháo luôn chiếc đồng hồ điện tử trên cổ nó xuống.
Con mèo này rất ngu, cả người toàn là sơ hở để người ta nhận ra nó không bình thường. Nếu cứ đeo chiếc đồng hồ điện tử này thì chỉ khiến nó thu hút thêm nhìu sự chú ý.
Mà cậu, hiện tại trên danh nghĩa là chủ của nó, cũng sẽ bị vạ lây kéo vào những phiền phức không đáng có.
Con mèo có vẻ hơi tiếc: "Đừng làm mất đấy."
Lâm Gia: "Im đi."
Trong lúc cậu đang dò xét địa hình, mọi người lần lượt tiến vào bên trong bong bóng cá. Vị trí xuất hiện của họ không giống nhau. Lâm Gia và Tiếu Dao thì ở trong tòa nhà, còn phần lớn những người khác lại xuất hiện ở khoảng sân trống giống sân thể dục kia.
Lâm Gia và con mèo của cậu nhìn về phía những người đó, có cả những người mới đang hoang mang lo sợ, cũng có những người cũ đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng.
Nhưng vấn đề là không thấy phó phòng Trần đâu.
Con mèo cào cào nhẹ lên vai Lâm Gia. Cảm nhận được sự nôn nóng của nó, cậu thản nhiên nói:
"Chẳng phải nói là mười ba người sao? Giờ mới có mấy người thôi mà."
Nó thấp giọng thì thầm: "Tôi sợ bản thể của mình sẽ không dễ bị lừa như vậy. Cậu nghĩ mà xem, tôi dù gì cũng là một Phó phòng, chắc chắn không phải dạng tầm thường."
Lâm Gia không bình luận gì.
Số người xuất hiện trên sân trống vẫn đang liên tục tăng lên. Tiếu Dao sau khi đi một vòng quanh tòa nhà cũng ra khoảng sân đó. Từ xa, anh ta đã thấy Lâm Gia đang quan sát mọi người, đoán là cậu đang đợi phó phòng Trần, bèn đi lại gần. Anh ta lắc nhẹ hộp thuốc, một điếu thuốc thò ra non nửa.
"Yên tâm đi." Anh ta nói: "Phó phòng Trần chắc chắn sẽ vào thôi."
"Tôi không hút loại này." Lâm Gia đáp.
Tiếu Dao bèn tự ngậm điếu thuốc vào miệng rồi châm lửa, nói:
"Những Trưởng phòng khác đấu không lại phó phòng Trần, nguyên nhân chính là vì Diêm Tục. Bọn họ muốn quật ngã Trần Phó thì phải ra tay từ Diêm Tục trước. Diêm Tục là người làm việc chẳng có quy tắc gì, nhưng trước giờ họ vẫn không tài nào tìm được bằng chứng để tấn công hắn."
Lâm Gia hiểu ra: "Ông Chu bịa đặt ra bằng chứng, giả vờ rằng Diêm Tục hẹn phó phòng Trần giao dịch ở Khu phố số 1."
Tiếu Dao cười nói: "Bằng chứng bịa đặt thì làm sao lừa được Trần Phó. Đại ca tôi thực sự có bằng chứng trong tay, vốn dĩ là con át chủ bài của chúng tôi, nhưng vì cậu nên mới phải lấy ra dùng đấy."
Lâm Gia cười lạnh, không chấp nhận cái tiếng tốt mà Tiếu Dao đang cố chụp lên đầu mình.
Cậu cũng không quan tâm lão Chu đã dùng cách gì để dụ Trần Phó vào đây. Nếu Tiếu Dao đã quả quyết rằng Trần Phó sẽ vào, vậy thì cứ chờ là được.
Ngày càng có nhiều người xuất hiện khoảng sân trống, đa số những người xuất hiện trong tòa nhà cũng đi ra sân. Lâm Gia nhìn thấy rõ một nhóm người đang tụ tập lại với nhau, liền mở miệng hỏi:
"Đó là thành viên của mấy người?”
Tiếu Dao liếc mắt về phía đám người đó một cái, ngoài miệng nói: "Đến đủ rồi đấy."
Lâm Gia im lặng chỉ vào mình, rồi lại lặng lẽ chỉ về phía Tiếu Dao.
Tiếu Dao liếc con mèo trên vai Lâm Gia: "Vẫn còn một con mèo nữa mà?”
"Tên nó là gì ấy nhỉ?" Tiếu Dao và mèo cũng coi như quen biết nhau: "Phun... Phun Tư hả?"
Lâm Gia lạnh nhạt: "Không có mèo thì tốt hơn."
Con mèo không vui nhưng chẳng thể cãi lại, chỉ bĩu bĩu môi.
"Hết cách rồi." Tiếu Dao vứt mẩu thuốc xuống đất, dùng gót giày di di:
"Những người khác còn kém lắm, vào được tầng mây hai sao đã là quá sức rồi. Đại ca cũng không thể đến đây được, phải ở lại trông chừng căn cứ. À đúng rồi, cậu biết tên nhóm của chúng tôi là gì không?"
Lâm Gia: "Không muốn biết."
Nhưng Tiếu Dao vẫn muốn nói: "Đao Nhọn, chúng tôi còn có khẩu hiệu nữa: Đường hẹp gặp nhau, ai liều thì thắng."
Lâm Gia: "..."
Con mèo: "..."
Tiếu Dao nhìn những người khác với vẻ khinh thường:
"Cậu, tôi với con mèo nữa, đối phó với đám người đó, dư sức."
Bỗng, Tiếu Dao nhận ra Lâm Gia không nói gì, anh ta liền nhìn theo ánh mắt của cậu thì cả người hơi cứng lại.
Cách đó không xa chính là Trần Phó mà Lâm Gia đang tìm, cùng với... Diêm Tục.
"Đệt!" Tiếu Dao há hốc mồm: "Sao Diêm Tục lại tới đây?"
Hiển nhiên thông tin của Tiếu Dao và lão Chu đã có sai sót, nhưng đây không phải điều Lâm Gia bận tâm. Cậu nhìn ra xa, có một hàng cây được trồng sát bên tòa nhà. Phó phòng Trần và Diêm Tục đang đứng dưới bóng cây. Tiếng lá xào xạc đã át đi cuộc trò chuyện của họ, chỉ có thể thấy phó phòng Trần đang nói gì đó với Diêm Tục, còn hắn thì lười biếng dựa vào thân cây, đôi chân dài có vẻ hơi thừa thãi, ngón trỏ đang xoay xoay một khẩu súng lục bằng bạc. Dáng vẻ của hắn thong dong nhàn nhã như một du khách, khác hẳn với những người tiến vào bong bóng cá.