Chương 7

Một số lời nói vì sự im lặng của Du Dĩ An mà trở nên khó xử.

Trúc Tụng Thanh vuốt lại váy: "Nếu chị thật sự ghét bỏ em, em sẽ không làm phiền chị nữa đâu, là vì lúc đó chị dùng... ánh mắt đó nhìn em, chị còn nắm tay em, em cứ tưởng chị nhớ em, đúng là em đã hiểu lầm rồi, em đã tự đề cao bản thân quá mức, xin lỗi chị."

Từng câu chữ Trúc Tụng Thanh nói ra đều khıêυ khí©h thần kinh của Du Dĩ An.

Thế là được rồi, Trúc Tụng Thanh cuối cùng cũng thẳng thắn nói rõ mọi chuyện. Khi Trúc Tụng Thanh nói xin lỗi, Du Dĩ An cảm thấy một chút, chỉ một chút thôi, hả hê.

Khi cảm giác hả hê vì khiến người yêu cũ phải chịu thiệt thòi tan biến, Du Dĩ An lường trước rằng trong nhiều ngày tới, gương mặt của Trúc Tụng Thanh sẽ thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô.

Cô cảm thấy mình lại sắp hỏng bét rồi.

Nếu là khi đang yêu nồng nhiệt, chỉ cần Trúc Tụng Thanh nói xin lỗi là cô sẽ đầu hàng vô điều kiện.

Còn bây giờ, cô vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng: “Cô lên dọn đồ đi, tôi đưa cô đến chỗ khác ở.”

Trúc Tụng Thanh nghe vậy lập tức đứng dậy, cô chạy đi nhấn thang máy, chưa đến mười lăm phút đã xuống tới nơi.

Cô kéo vali đến trước mặt Du Dĩ An, bước chân nhẹ nhàng, mắt lấp lánh như thể họ sắp đi du lịch: “Em xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Du Dĩ An không thèm để ý đến sự nhiệt tình đó, tự mình đi trước.

Khi đẩy cửa khách sạn, cô thấy Trúc Tụng Thanh rụt người lại. Cô muốn nói chẳng lẽ cô không biết tháng Mười Hai ở Du Thành ngoài trời phải mặc áo khoác lông vũ sao, nhưng lại kìm nén ý định hỏi nhà cô có thật sự phá sản không, cũng không muốn nhắc nhở Trúc Tụng Thanh trời lạnh thì nhớ mặc thêm áo.

Trong xe im ắng như tờ, cô cũng lười bật nhạc.

Nơi này cách quán trọ thanh niên mà Du Dĩ An hợp tác mở bốn mươi phút lái xe. Trong suốt bốn mươi phút dài đằng đẵng đó, Trúc Tụng Thanh chỉ nói một câu.

Cô thò đầu lên ghế trước, nhắc nhở Du Dĩ An: “Chị vừa nãy đi sai đường rồi phải không ạ, rẽ trái mới là đường Nguyệt Hy.”

Du Dĩ An không chút nương tay: “Tôi không có ý định đưa cô về nhà.”

Chỉ một câu nói trực tiếp khiến Trúc Tụng Thanh hoàn toàn im bặt, không khí chết chóc lại bao trùm trong xe.

Quán trọ thanh niên mở ở khu vực phố đại học, rất khó đỗ xe. Cô dẫn Trúc Tụng Thanh xuyên qua những con hẻm sâu, đến ngôi nhà ẩn mình dưới những cây hòe cao lớn.

Nơi này có tổng cộng ba tầng, tầng một và tầng hai được làm thành quán trọ thanh niên chỉ dành cho nữ, tầng ba có bốn phòng riêng biệt, trong đó một phòng là phòng cô tự giữ lại, không cho thuê.

Du Dĩ An chào Hạ Đường, quản gia. Cô giới thiệu Trúc Tụng Thanh là bạn của mình và cho Hạ Đường biết Trúc Tụng Thanh sẽ tạm trú ở phòng số một.

Hạ Đường nghe xong phấn khích chào Trúc Tụng Thanh, định nói thêm mấy lời linh tinh thì bị Du Dĩ An dùng ánh mắt ngăn lại.

Du Dĩ An dẫn Trúc Tụng Thanh đi một vòng khu vực chung tầng một, giới thiệu sơ qua.

“Ở đây không có bữa ăn, tầng một có bếp chung, ra ngoài 200 mét là khu phố ẩm thực, em muốn ăn gì có thể mua ở đó. Có bất kỳ vấn đề gì có thể hỏi quản gia, cô ấy ở căn phòng đối diện em.”

Trúc Tụng Thanh gật đầu, cúi xuống nhìn chằm chằm vào bức tranh chó Tây Nguyên và cốc sứ Tây Nguyên trong tủ trưng bày: “Phạm vi kinh doanh của Du Tổng ngày càng rộng ra thật đấy.”