Về đến Du Thành, Du Tuệ Lan tối nay trực đêm, trong nhà không một bóng người.
Cô mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, trong mơ vẫn ở trong căn phòng bí mật,
Vẫn là một màu đen kịt, cô mơ thấy sự truy đuổi, căn phòng không lối thoát, âm nhạc quỷ dị, và một bóng người kéo cô chạy.
Người kéo cô đã rất nghĩa hiệp mắng chửi đám quỷ, dũng cảm bảo vệ cô.
Khi tỉnh dậy lần nữa: “Vòng cổ” đã trả lời tin nhắn của cô.
[Để sau nói nhé, gần đây tôi bận quá không có thời gian gặp cô được.]
Câu trả lời có phần lạnh nhạt khiến Du Dĩ An tự nhiên thấy hơi tủi thân, cảm thấy giấc mơ của mình thật vô duyên.
Du Dĩ An gõ: Vậy có tiện cho tôi địa chỉ không, tôi có thể gửi bưu điện cho cô.
Cô vốn nghĩ bên kia sẽ nhanh chóng đưa địa chỉ, nhưng ba ngày trôi qua: “Vòng cổ” vẫn không trả lời cô. Du Dĩ An hỏi lại, vẫn bặt vô âm tín.
Thật kỳ lạ, có bận đến vậy sao? Chẳng lẽ cô ấy ghi nhầm số rồi? Không thể nào.
Cô kể chuyện này cho Ôn Tân Vũ nghe, Ôn Tân Vũ cũng thấy lạ, đoán rằng “Vòng cổ” có thể không phải người chơi, mà là NPC ẩn giúp người chơi tăng cường trải nghiệm game.
Du Dĩ An nghe mà ngớ người ra: “Sao có thể chứ…”
Ôn Tân Vũ hùng hồn nói: “Thật sự có loại nghề này, trước đây tôi từng gặp rồi.”
“Cho dù vậy, thì cô ấy cũng nên giữ liên lạc với tôi để mời khách chứ, sao lại bảo đền tiền mà không thèm trả lời?”
Ôn Tân Vũ khúc khích cười: “Vậy thì cô gặp ma rồi. Người cô nói tôi còn chưa từng gặp, chúng ta chơi chung một mật thất sao, cô bị trúng tà rồi!”
“…Bị trúng tà cũng là do cậu hại đấy.”
“Vòng cổ” không trả lời, Du Dĩ An cũng chẳng còn cách nào, vẫn đi làm trông cửa hàng, dạy khách làm gốm, cuộc sống trôi qua không có gì mới mẻ.
So với hiện tại, cái đêm ở Đàn Thành kia lại mãnh liệt hơn nhiều, như một trải nghiệm đặc biệt khiến cô mãi không quên. Cô cứ mơ màng trải qua một tháng, khi đi tàu điện ngầm vẫn văng vẳng bên tai những bản nhạc đã nghe tuần đó.
Cuối tháng tổng kết, cô nhận ra ngoài mấy ngày đi chơi đó ra thì không có gì đặc biệt khác, hơn nữa, đã lâu như vậy rồi, cái đêm đó cứ như mới xảy ra hôm qua, vẫn lấp lánh trong ký ức của cô.
Tình trạng này kết thúc sau một tháng: “Vòng cổ” đột nhiên “hồi sinh”, gửi cho cô hai tin nhắn.
[Mẹ ơi, thầy giáo nói đăng ký thi đại học yêu cầu chứng minh thư còn hiệu lực trước tháng chín năm sau, ngày mai mẹ đến thì đưa con đi làm lại một cái nhé, với lại, con và Tôn Văn Hoán đều muốn ăn bánh hạt dẻ Trần Ký và soufflé trà xanh bưởi dưới nhà mình rồi, cảm ơn mẹ con chỉ yêu mẹ yêu mẹ nhất mua.]
Thời gian hiển thị nửa giờ sau: “Vòng cổ” lại gửi một tin nhắn.
[Xin lỗi! Em gửi nhầm người rồi.]
Du Dĩ An nhìn chằm chằm vào ghi chú của mình, lướt lên xem lịch sử trò chuyện, xác nhận người gửi tin nhắn về mẹ, thi đại học, trà xanh bưởi, v.v., và chủ nhân chiếc vòng cổ có giọng “chị đại” là cùng một người.
Trong lòng cô hiện lên vô số dấu ba chấm, hóa ra cái “gần đây bận quá” của cô là bận ôn thi đại học à.
Không có chuyện gì đáng sợ và gây sốc hơn việc biết được đối tượng trong giấc mơ xuân của mình thực ra là một nữ sinh cấp ba chưa đủ tuổi vị thành niên.
Về sau rất nhiều năm, Du Dĩ An đều cảm thấy lần gặp gỡ đầu tiên này đã giúp Trúc Tụng Thanh lấy được không ít thể diện.