Cô băng qua đường, quay lại quán bar. Bạn bè đều nhìn cô với ánh mắt vừa phức tạp vừa hóng chuyện, một người lên tiếng: "Ô, cứ tưởng chị không về nữa cơ. Lúc Ôn Tân Vũ vừa đến thì đúng lúc thấy chị dắt người ta sang khách sạn đối diện đấy."
Du Dĩ An cười cười. Ôn Tân Vũ muốn cô giải thích rõ tình hình, nhưng cô chỉ cười trừ cho qua, không nói gì cả.
Nửa tiếng sau, Du Dĩ An nhận được tin nhắn từ Chúc Tụng Thanh.
Đó là một tấm ảnh chụp suất ăn giao tận nơi.
Chúc Tụng Thanh gửi một lời cảm ơn, rồi nhắn tiếp: [Có muốn làʍ t̠ìиɦ không, em có thể bán thân cho chị để trả tiền phòng.]
Trong khoảnh khắc, thái dương Du Dĩ An đau nhói, cô phải xem đi xem lại để chắc chắn rằng tin nhắn này thực sự đến từ tài khoản có hình đại diện chú chó Westie. Thật nực cười, Chúc Tụng Thanh luôn có cái tài khiến cô tức điên lên được.
Cô mặc cho cảm xúc mất kiểm soát, không còn giữ vẻ điềm tĩnh nữa.
Cô đã muốn nhắn: [Giả vờ cái gì, thật sự muốn làm thì lúc nãy tôi ở đó sao không nói?]
Nhưng tin nhắn gửi đi lại là: [Chẳng phải trước đây em không chấp nhận làm chuyện đó ở khách sạn sao?]
Chúc Tụng Thanh trả lời rất nhanh: [Nhưng bây giờ chúng ta đâu còn là mối quan hệ có thể về nhà chị nữa đâu.]
Du Dĩ An sững sờ nhìn câu nói đó, trái tim cô đau nhói. Cô muốn kết thúc cuộc đối thoại này ngay lập tức, cũng muốn chấm dứt luôn cái màn kịch gặp gỡ tình cờ này.
Cô nhắn lại: [Tiền không cần trả, tôi không đến mức đói khát không kén chọn.]
Từ đó, Chúc Tụng Thanh im hơi lặng tiếng.
Những ngày sau đó, Du Dĩ An cố gắng quên đi cuộc gặp gỡ tình cờ này.
Công việc của cô khá bận rộn, cuộc sống ngoài công việc cũng rất phong phú, ngoài những buổi tụ tập vui chơi thì cô còn đưa đón mẹ đi học ở trường đại học cho người cao tuổi.
Bà Du Tuệ Lan năm nay năm mươi bảy tuổi, sau khi nghỉ hưu có quá nhiều thời gian rảnh rỗi, dần dần trở nên ít nói, không thích vận động. Du Dĩ An sợ cứ thế này bà sẽ bị Alzheimer, nên đã đóng một khoản học phí lớn cho mẹ, ép bà đi học.
Sau khi đi học, bà Du Tuệ Lan rõ ràng hoạt bát hơn, cũng có thêm vài người bạn mới, chỉ là ngày nào cũng than thở rằng già rồi mà còn phải chịu khổ.
Và, các bạn học của bà Du Tuệ Lan đa phần đã lên chức bà ngoại, các bà ngoại ngày ngày chỉ bảo bà cách thúc giục Du Dĩ An đi xem mắt, nhiệt tình làm mai.
Du Dĩ An phiền không chịu nổi.
Năm giờ rưỡi, bà Du Tuệ Lan tan học, lên xe của Du Dĩ An.
Đóng cửa xe, bà thở dài thườn thượt: "Mẹ chẳng có chuyện gì để nói với họ cả, ai cũng có gia đình hạnh phúc, bà Lý Lệ Phân nhỏ hơn mẹ ba tuổi mà cháu gái đã học lớp một rồi."
Du Dĩ An vừa đánh lái vừa nói: "Mẹ cũng có gia đình hạnh phúc mà, Nếp Cẩm nhà mình năm nay cũng ba tuổi rồi."
Bà Du Tuệ Lan lớn tiếng: "Nhưng Nếp Cẩm là chó mà!"
Du Dĩ An thuận miệng đáp cho qua: "Có ai thèm để ý đến con đâu."
Nói xong câu này, cô lại nghĩ đến Chúc Tụng Thanh, tự trừ điểm cho hành vi này của mình trong lòng.