Chương 33

Cô ấy từng cúc một tháo ra, để lộ hoàn toàn cơ thể, cởi đến khi trên mặt hiện rõ sự do dự, cuối cùng vẫn không mảnh vải che thân.

Cô ấy từ từ tiến lại gần Du Dĩ An, nụ hôn chậm rãi rơi trên cổ Du Dĩ An, dần dần đến cằm, má, sắp đến môi thì Trúc Tụng Thanh dừng lại, ngay khoảnh khắc sắp hôn mà chưa hôn, Du Dĩ An đã quay đầu đi.

Có lẽ vì thấy khó xử, Trúc Tụng Thanh không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Chuyện chăn gối này cuối cùng vẫn là Du Dĩ An tự mình giải quyết. Đến đỉnh kɧoáı ©ảʍ, đầu óc cô trống rỗng vài giây, đẩy cơ thể Trúc Tụng Thanh ra, tựa vào chiếc gối bên cạnh thở hổn hển.

Cả hai đều im lặng nằm đó, không ai nói lời nào, chỉ còn lại tiếng thở của nhau.

Một lúc lâu sau, điện thoại đổ chuông, Du Dĩ An ban đầu không nghe, cứ nằm im chờ đến khi một nửa bài hát kết thúc. Nhạc chuông điện thoại của cô vẫn là bài Trúc Tụng Thanh đã cài cho cô, nghe quen rồi nên sau này dù chia tay, đổi điện thoại mới cô cũng không thay.

Trúc Tụng Thanh không hề trêu chọc cô về chuyện này.

Người gọi rất cố chấp, lại gọi đến, Du Dĩ An nhíu mày, ngồi dậy mò điện thoại từ trong áo khoác.

Hóa ra là đại lý gọi đến, Du Dĩ An nghe máy. Chuyện cần bàn khá khó nhằn, cô vừa nói chuyện vừa từ từ ngồi thẳng dậy, tạm thời quên mất mình vừa làm gì.

Cuộc điện thoại này kéo dài mãi, lâu đến nỗi Trúc Tụng Thanh đã mặc lại tất cả quần áo, ngồi trên ghế sofa lặng lẽ chờ cô gọi xong.

Trong lúc đó, Du Dĩ An và cô ấy nhìn nhau vài giây, không thể đoán được cảm xúc của cô ấy.

Cuối cùng, sau khi giải quyết xong, Du Dĩ An gác máy, vừa ngẩng đầu lên, cô phát hiện Trúc Tụng Thanh đã biến mất từ lúc nào mà không một tiếng động, cô hoàn toàn không nhớ được cô ấy đã rời đi khi nào.

Du Dĩ An mặc quần áo xong xuống lầu, cũng dễ tìm thôi, cô vô thức thở phào nhẹ nhõm.

Khi xuống đến tầng một, cô thoáng thấy Trúc Tụng Thanh đang ngồi ở khu vực ăn uống trong sảnh, dáng lưng trông rất dễ bị hiểu lầm là đang khóc.

Cô ấy gục mặt xuống bàn, ôm mặt trong sự suy sụp và tuyệt vọng, vai run rẩy. Du Dĩ An bước đến gần, nhận ra Trúc Tụng Thanh đúng là đang khóc.

Chỉ khác với lúc nãy, lần này Trúc Tụng Thanh khóc không thành tiếng, cô ấy dùng tay che mắt, nước mắt vẫn rỉ ra từ kẽ ngón tay.

Du Dĩ An đứng lặng một lúc, sau đó ngồi xuống bàn đối diện Trúc Tụng Thanh, vô cùng hối hận vì mọi chuyện đã diễn biến đến mức này. Suốt đêm qua cảm xúc cứ lên xuống thất thường, cô cảm thấy mệt mỏi.

…Chuyện làm sao lại tiến triển đến mức ngủ với người yêu cũ rồi nhỉ, sau đó phải làm sao thì cô cũng không biết nữa.

“Đừng khóc nữa.”

Trúc Tụng Thanh có lẽ không biết tóc cô ấy vẫn còn rối, một chiếc cúc áo ngủ cài sai. Du Dĩ An giúp cô ấy chỉnh lại tóc, Trúc Tụng Thanh không phản ứng.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên.

“Này, cô là ai vậy, đừng động tay động chân với cô ấy.”

Du Dĩ An ngẩng đầu lên, thấy một khách trọ trong quán đang trợn mắt giận dữ, vẻ mặt đầy chính nghĩa ngăn cản cô, dường như người này quen biết Trúc Tụng Thanh.

Đúng là Trúc Tụng Thanh, mới ở có bao lâu mà đã có bạn bè sẵn lòng đứng ra bênh vực cô ấy rồi.

Người phụ nữ đó nói: “Cô không thấy cô ấy không muốn cô chạm vào sao?”