Đường Hạ cười đáp: “Đó là bổn phận mà anh, anh không cần khách sáo thế đâu, anh cứ nói về bệnh tình đi.”
Vương Lượng tự kéo một cái ghế ngồi xuống, lấy bệnh án ra đưa cho Đường Hạ xem: “Ông ấy bị một khối u ở gan, ý của bác sĩ là cắt bỏ đi là được, chỉ sợ phát triển sẽ thành ung thư nhưng ba tôi không chịu nghe!”
Ông Vương cũng có lời muốn nói: “Bây giờ ba có đau đến mức ảnh hưởng cuộc sống đâu, ba cũng không cảm thấy chỗ đó của ba có gì khác so với bình thường. Thế mà đã bắt ba đi mổ ư? Chưa kể tốn tiền, con nghĩ mổ ngực là chuyện đùa à? Một nhát dao này phải tổn hao nguyên khí đến mức nào chứ? Ba cái tuổi này rồi, nhỡ đâu không dậy nổi trên bàn mổ thì sao? Nhỡ đâu để lại di chứng hoặc cơ thể suy yếu, sau này chẳng phải ngày nào ba cũng ốm đau sao? Xung quanh ba có những ví dụ như thế đấy, ông cậu của con chẳng phải cũng mất vì chuyện đó sao?”
“Ông ấy là do tuổi đã quá cao rồi, sức khỏe của ba tốt hơn ông ấy mà, bác sĩ nói nửa năm là có thể hồi phục được.”
“Ba không làm đâu, bác sĩ Đường chỉ bắt mạch thôi đã biết bệnh của ba rồi, ba tin cậu ấy giỏi hơn mấy ông bác sĩ kia nhiều. Bác sĩ Đường kê thuốc cho ba, ba uống là khỏi thôi.”
Trong lúc hai cha con đang cãi nhau, Đường Hạ đã xem xong toàn bộ bệnh án và các kết quả xét nghiệm. Anh đi đến bên cạnh ông Vương, ấn nhẹ vào vùng xương sườn của ông: “Ông ơi, chỗ này của ông có cảm giác chướng tức hay nhói đau không? Cháu ấn thế này, ông có thấy đau không ạ?”
“Thỉnh thoảng có hơi nhói đau một chút, ấn thế này thì có cảm giác.”
“Há miệng ra cháu xem lưỡi nào.”
Lưỡi đỏ sẫm, rêu lưỡi mỏng, trắng, ít đây là do máu huyết lưu thông kém. Thêm vào đó, ông Vương thường ngày hay bị đắng miệng, ợ chua, cũng khớp với triệu chứng khí huyết không thông.
Đường Hạ lại bắt mạch: “Ông ơi, ông có thường xuyên tập thể dục không ạ?”
Ông Vương tự hào nói: “Tập chứ, ngày nào tôi cũng đi chạy bộ. Tôi với ông Lý, ông Lưu, ông Trương, bọn tôi có một đội thể thao người già, sáng nào cũng đi chạy.”
Đường Hạ khen ngợi: “Thể chất của ông như thế là rất tốt rồi, người bình thường mà mắc bệnh này thì sẽ tiến triển nhanh lắm, hai tháng là nằm một chỗ rồi.”
Vương Lượng vẫn còn bận tâm chuyện phẫu thuật: “Vậy có nghĩa là nếu ba tôi làm phẫu thuật thì cũng hồi phục rất nhanh phải không?”
Đường Hạ trầm ngâm một lát: “Không dám nói chắc, còn phải xem kết quả kiểm tra các mặt khác của ông ấy nữa. Nếu đều không vấn đề gì thì ông ấy chắc chắn sẽ phục hồi nhanh hơn những người cùng tuổi mà không tập thể dục. Anh bình tĩnh một chút, anh cứ thế này ông ấy sẽ càng lo lắng hơn.”
Vương Lượng hít sâu một hơi, vỗ vỗ trán để tự trấn tĩnh.
Đường Hạ ôn tồn hỏi: “Gan có vấn đề, thông thường là do áp lực công việc lớn hoặc trong lòng có chuyện chất chứa lâu ngày. Ông ơi, cháu thấy ông khá là cởi mở, sao lại vẫn có chuyện phiền muộn ạ?”
Ông Vương oán trách liếc nhìn con trai một cái: “Nó ba mươi lăm tuổi rồi mà còn chẳng chịu tìm đối tượng nào, tôi lo muốn chết!”
Mặt Vương Lượng cứng lại, anh ta không thể tin nổi hỏi: “Mỗi ngày ba chỉ lo cái chuyện này thôi ư? Không phải ba lén lút uống rượu đấy chứ?”
Ông Vương bực tức hỏi: “Ai lén lút uống rượu hả? Con nhìn thấy ba lén lút uống rượu bằng con mắt nào?”
Đường Hạ nhấn nhẹ mạch của ông Vương: “Ông ơi bình tĩnh ạ, chuyện ông có lén uống hay không thì trong lòng chúng ta đều rõ rồi, không cần nói nữa đâu.”
Ông Vương: “…”
Đường Hạ cười nói: “Cháu thấy thế này, đời người chỉ có trăm năm để sống thôi, sống sao cho thoải mái nhất mới là cách sống tốt nhất. Chắc chắn anh ấy có suy nghĩ của riêng mình, anh ấy thấy thế là tốt nên mới như vậy, chứ nếu không cần ai khuyên thì anh ấy cũng tự thay đổi rồi. Ông không cần phải sốt ruột giục giã anh ấy làm gì, biết đâu ngày nào đó anh ấy thấy gặp được người phù hợp thì sẽ dắt con dâu về cho ông đấy thôi.”
Ông Vương bất ngờ nhìn gương mặt trẻ tuổi của Đường Hạ: “Tuổi không lớn mà nhìn đời còn thấu đáo hơn cả tôi, cậu nói rất có lý đấy chàng trai.”
Đường Hạ chỉ mỉm cười không nói. Làm cái nghề y này anh có thể cảm nhận sâu sắc sự quý giá và mong manh của sinh mệnh. Vì vậy, anh nghĩ rằng khi còn sống thì phải làm sao cho thật vui vẻ, thoải mái. Biết đâu xui xẻo, “khục” một cái là chết, chưa kịp tận hưởng cuộc sống, nói có tức không chứ?
Sau khi bắt mạch xong, Đường Hạ đã nắm rõ tình hình: “Mạch đập cho thấy đây chính là khí huyết không thông, cháu sẽ kê một đơn thuốc giúp lưu thông khí huyết. Thêm mấy miếng cao dán tiêu sưng nữa. Nếu một tuần không thấy hiệu quả, lập tức đi bệnh viện phẫu thuật ngay, đừng chần chừ nữa.”
Anh quay sang nói với Vương Lượng: “Uống thuốc này vào, dù khối u không nhỏ đi thì cũng sẽ kiểm soát không cho nó phát triển thêm, lại còn giúp ông ấy điều dưỡng cơ thể, nâng cao sức đề kháng. Nhưng nói trước, nếu uống một tuần mà không có tác dụng, anh cứ trói ông ấy lại mà đưa đến bệnh viện phẫu thuật.”
Đường Hạ đã nói thế, Vương Lượng cũng không biết nói gì hơn, chỉ đành gật đầu đồng ý: “Được, cứ để ông ấy uống mấy ngày xem sao.”
Đường Hạ trèo lên trèo xuống cái thang để lấy thuốc, thề rằng có tiền nhất định sẽ thuê một người phụ việc chuyên bốc thuốc. Sau khi đong đủ liều lượng, Đường Hạ lấy mấy viên nang rỗng, cho thuốc bột vào rồi bỏ hết vào lọ. Cuối cùng, anh bốc một ít thuốc, nghiền nát và trộn thành dạng cao*.
*Dạng cao: dạng thuốc sệt, sánh, đặc như kem hoặc mỡ, có thể bôi hoặc đắp. Nó không phải là chất lỏng hoàn toàn mà cũng không phải là bột khô.
“Nào, để cháu dán miếng cao này cho ông trước đã.” Đường Hạ vừa dán cao cho ông Vương vừa dặn dò: “Mấy gói thuốc kia ông phải sắc lâu, một gói là liều lượng cho một ngày, ông uống hai lần mỗi ngày. Còn những viên nang cháu đã đóng vào lọ ấy, bên trong là bột mật gấu. Nó có thể điều hòa miễn dịch của cơ thể, tăng tiết mật, bảo vệ mô gan và có tác dụng điều trị viêm gan. Mỗi ngày ông uống một viên với nước ấm nhé.”
Ông Vương gật đầu ghi nhớ: “Để không phải lên bàn mổ, tôi nhất định sẽ uống đúng giờ. Ài da, cái miếng cao này thoải mái thật đấy! Có cảm giác mát lạnh, hơi tê tê nữa.”
Đường Hạ cười nói: “Đây là bí quyết gia truyền nhà cháu đấy, hiệu quả tiêu sưng giảm đau rất tốt. Ông nhớ ngày nào cũng đến thay nhé.”
Một thang thuốc, bảy liều. Sau khi uống hết thuốc trong bảy ngày, ông Vương cảm thấy chỗ đó dù có ấn vào cũng không còn đau nhiều nữa. Vương Lượng liền đặc biệt đưa ba đến bệnh viện tái khám. Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ chủ trị cũng ngỡ ngàng: “Đây là uống phải linh đan diệu dược nào vậy, sao đột nhiên lại teo nhỏ đi nhiều thế này?”
Hai bố con run rẩy vì phấn khích: “Teo nhỏ rồi ạ? Một tuần đã teo nhỏ rồi ư?”
Bác sĩ khẳng định chắc nịch: “Số liệu rành rành ra đó, so sánh với phim chụp lần trước thì khối u này đã teo nhỏ đi một nửa rồi. Hai vị khám ở đâu vậy?”
Ông Vương ưỡn ngực: “Tôi chỉ uống có một thang thuốc Đông y thôi, may mà nghe lời tôi đấy chứ.”
Bác sĩ tò mò hỏi: “Thầy thuốc Đông y có bản lĩnh như vậy tuyệt đối không phải vô danh tiểu tốt. Ông tìm ai khám vậy? Thần y Đông y nổi tiếng toàn quốc... Mục Nhất Phong? Thạch Bảo Phương? Đường Lập An?”
Ông Vương xua tay ngắt lời phỏng đoán của bác sĩ: “Thầy thuốc khám cho tôi cũng họ Đường nhưng mới chỉ hơn hai mươi tuổi thôi, mở phòng khám ở ngay cổng làng chúng tôi.”
Bác sĩ kinh ngạc hỏi: “Bác sĩ ở thôn? Mới ngoài hai mươi tuổi?”
Ông Vương tự hào nói: “Hai mươi tuổi thì sao chứ? Khối u của tôi ông có biết là phát hiện ra bằng cách nào không? Cậu ấy vừa bắt mạch, đã biết gan tôi không khỏe rồi, có phải là thần kỳ không!”
Ông Vương mang một vẻ tự hào như thể “nhân tài này là do tôi phát hiện ra đầu tiên”, thao thao bất tuyệt nói không ngừng. Vương Lượng giữ ba lại, nói chuyện chính: “Vậy xem ra, có phải là không cần phẫu thuật nữa không, chúng tôi cứ tiếp tục uống thuốc là khỏi được phải không?”
“Đúng vậy.” Bác sĩ ghi kết quả kiểm tra vào bệnh án: “Hai vị cứ tiếp tục tìm cậu ấy khám. Bất kể Đông y hay Tây y, thuốc có hiệu quả nhanh mới là phù hợp nhất, cứ tìm cậu ấy đi.”
Hai ba con vội vàng quay về tìm Đường Hạ. Lúc này, bác sĩ Đường đang bày quầy ở chợ phiên. Hôm nay là phiên chợ lớn năm ngày một lần của thị trấn, ngay trên con phố cạnh phòng khám của anh. Kẻ bán người mua đủ thứ mà đa số là các ông các bà lớn tuổi.
Đường Hạ đội một chiếc nón lá rộng vành, ngồi trên cái ghế đẩu nhỏ, vừa cắn hạt dưa vừa uống trà. Trước mặt anh bày một cái bàn nhỏ, trên bàn dựng một tấm biển: “Miễn phí bắt mạch kê đơn, thật sự không lấy tiền!”
Trên bàn anh còn có những chiếc quạt nhỏ có in tên cửa tiệm, địa chỉ và số điện thoại. Ai đến bắt mạch đều được tặng miễn phí một chiếc.
Hệ thống: [Độ ngại ngùng +233.]
[+233.]
[+233.]