Đọc tiếp phần giới thiệu thuốc: Vào thời nhà Minh, có một vị Hoàng đế vì tám mươi ngày không rửa chân nên một ngày nọ bỗng nhiên phát hiện ngón chân ngứa ngáy vô cùng. Ngài bèn triệu Thái y đến, phát hiện giữa các ngón chân, rìa bàn chân và lòng bàn chân xuất hiện những mụn nước nhỏ li ti cỡ hạt gạo. Thái y đã dốc hết tâm huyết, không ăn không ngủ nghiên cứu ròng rã bảy ngày bảy đêm, cuối cùng phải đánh đổi bằng cả tính mạng, mới nghiên cứu ra loại thuốc bôi nấm chân này. Sau khi Hoàng đế dùng, hiệu quả rõ rệt. Để cảm tạ sự cống hiến của Thái y, loại thuốc này được đặt tên là: Vô Địch Thái Y Cao.
Đường Hạ có vô số điều “đm” muốn nói: “Tám mươi ngày không rửa chân, Hoàng đế định dùng bùn trong kẽ ngón chân mà lấp biển tạo ruộng à? Vớ vẩn quá thể. Lại còn có vị Thái y tài giỏi như thế mà nghiên cứu ra cái thuốc bôi nấm chân thôi cũng có thể làm mình chết vì kiệt sức được sao? Tiêu chuẩn sát hạch của Thái y viện lỏng lẻo đến vậy ư?”
Hệ thống ủ rũ, run rẩy: […Ba ơi, cái này là con viết mà.]
Đường Hạ trầm ngâm một lát: “Viết hay lắm.”
Tình yêu của ba dành cho con bao la như thế đấy.
Hệ thống: [Thật không ạ?]
Mặt Đường Hạ không cảm xúc: “Đương nhiên rồi, con là con trai của ba mà, thông minh sáng lán như bóng đèn, viết cái gì cái đó cũng lưu truyền ngàn đời.”
Hệ thống lập tức vui vẻ hẳn lên: [Con cũng thấy phần giới thiệu con viết khá tốt mà. Ba ơi, thông thường nếu quay mười lần liên tiếp thì khả năng ra được đồ tốt sẽ cao hơn đó, sau này ba hãy quay mười lần liên tiếp nhé!]
Đường Hạ tặc lưỡi: “Cái thằng nhóc con này, sao không nói sớm?”
Hệ thống: [Lúc không vui thì không nghĩ ra ạ.]
“Vậy lúc con vui, quay mười lần có thể tặng ba lần không?”
Hệ thống: [Vì ba là ba của con, con chỉ có thể tặng ba thêm một lần vào lần rút thăm tiếp theo thôi, các hệ thống khác không dễ tính như con đâu nhé…]
Khóe môi Đường Hạ khẽ cong lên, anh đã phần nào nắm được tính cách của cái hệ thống này. Hoàn thành nhiệm vụ là giới hạn cuối cùng không thể thay đổi, còn những thứ khác thì phụ thuộc vào tâm trạng tốt hay xấu của nó. Nói trắng ra, nó cũng giống như một đứa trẻ vậy.
Đường Hạ cười nói: “Vậy ba nghe lời con, để dành đủ mười lần rồi rút một thể nhé, con nhớ nhắc ba đấy.”
Hệ thống: [Vâng ạ ba, con ghi vào sổ tay nhỏ rồi ạ.]
Đúng lúc này, có người đẩy cửa bước vào. Đường Hạ nghe thấy liền ngẩng đầu nhìn lên, thì ra là một bà thím tóc mai đã bạc trắng. Thấy Đường Hạ, bà thím hỏi: “Bác sĩ Đường vẫn chưa về sao?”
“Ông ngoại cháu tuổi đã cao, nghỉ hưu rồi ạ.” Đường Hạ ôn tồn hỏi: “Thím không khỏe ở đâu ạ? Mời thím ngồi xuống nói chuyện.”
Bà thím lưỡng lự hai giây giữa việc vào nhà và bỏ đi thẳng nhưng khi nhìn thấy nụ cười tươi tắn của Đường Hạ, bà vẫn chọn vào nhà ngồi xuống, cười nói: “Chỗ cậu có thuốc cảm không? Tôi chỉ bị cảm nhẹ thôi, lười đi xa lấy thuốc.”
“Thuốc cảm thì không có nhưng thuốc viên trị cảm cúm thì có ạ.” Đường Hạ cười nói: “Cháu xin phép bắt mạch cho thím trước nhé.”
Bà thím đưa tay ra: “Tôi cứ nghĩ phòng khám Trung y của cậu là phải uống thuốc Bắc hết chứ.”
“Làm gì có ạ, cháu cũng có cả thuốc Tây mà. Thuốc Bắc thì chú trọng điều trị lâu dài, còn cảm cúm cháu sẽ không bắt thím về nhà sắc thuốc đâu. Xem mạch thì không có gì đáng ngại, hai hôm nay thím có bị đau họng không? Nghẹt mũi không?”
“Họng hơi đau, có hơi nghẹt mũi và đau đầu nữa.”
“Thím bị nóng gan nên uống nhiều nước, có thể pha thêm chút kim ngân hoa. Ngoài ra không có vấn đề gì khác.” Đường Hạ cầm bút viết đơn thuốc: “Cháu kê cho thím hai ngày thuốc cảm, mỗi lần uống một gói sau bữa ăn. Cháu đoán là sáng mai thím sẽ cảm thấy đỡ hơn nhiều.”
Sáu gói thuốc này tổng cộng mười hai tệ. Khi bà thím trả tiền vẫn còn ngớ người: “Rẻ thế?”
“Thím cứ yên tâm, đều là thuốc chính quy ạ.” Đường Hạ chỉ vào hàng loạt chứng chỉ của mình: “Nếu không chính quy, thím cứ việc tố giác cháu để cảnh sát bắt cháu đi.”
Bà thím nhìn thấy cả chồng bằng cấp và giấy khen của Đường Hạ, mắt sáng bừng lên: “Thím tin cháu, mà lại càng tin vào phẩm chất của người nhà họ Đường.”
Bà thím về nhà, đặt thuốc lên bàn trà rồi đi nấu cơm. Buổi trưa, con trai bà đi làm về, thấy mấy gói thuốc trên bàn liền thắc mắc: “Mẹ lấy thuốc ở đâu vậy, sao không có cả hộp thế này, thời buổi nào rồi mà còn mấy loại thuốc không nhãn mác, không nguồn gốc, không hạn sử dụng thế này?”
Bà thím vừa xào nấu trong bếp vừa nói vọng ra: “Ở cái phòng khám nhà họ Đường ngay cổng khu mình đó. Uống sau bữa ăn đấy, con đừng có động vào, không lát nữa mẹ lại không tìm thấy bây giờ’.”
“Vậy ông thần y đó về rồi à?”
“Không, cháu trai ổng tiếp quản rồi.”
Họ sống gần đây, ông Đường đã mở phòng khám ở đây mấy chục năm rồi, từ nhỏ Đường Hạ đã hay chơi ở khu này nên anh ta vẫn còn chút ấn tượng về anh: “Cái thằng bé đó chắc cũng chỉ hơn hai mươi thôi, thuốc nó kê uống được không đây?” Người con trai lập tức tỏ vẻ nghi ngờ: “Con nói thật, mẹ ra hiệu thuốc mua viên cảm cúm còn đáng tin hơn thuốc của cái cậu bác sĩ trẻ đó đấy.”
Nói rồi anh ta định vứt đi.
Bà thím cầm cái xẻng xào rau đi ra: “Con đặt xuống cho mẹ, con biết cái gì mà nói! Mẹ nghe nói mấy hôm trước có người bị bệnh ở tiệm bánh bao, chính thằng bé đó đã dùng kim châm chữa khỏi đấy. Cái cậu bác sĩ trẻ đó giỏi lắm, mẹ tận mắt thấy rồi, bằng khen với cúp của nó xếp dài cả một hàng.”
Dù sao đi nữa, trong lòng những người lớn tuổi, bằng khen và cúp chính là một niềm tin. Người con trai không dám vứt, đành hậm hực đặt xuống: “Nếu không có tác dụng, mai mẹ đi khám ở phòng khám lớn xem sao.”
Sáng hôm sau, khi bà thím thức dậy cảm thấy đầu óc không còn nặng nề, họng hết đau, mũi cũng không còn nghẹt nữa: “Thuốc này đúng là công hiệu thật! Cái cậu bác sĩ trẻ này giỏi đấy chứ!” Bà thím sảng khoái đi mua đồ ăn sáng, khi đi ngang qua phòng khám thì Đường Hạ vừa mở cửa. Bà thím vui vẻ khen Đường Hạ một thôi một hồi, Đường Hạ cảm thấy điểm cảm kích cứ thế vọt lên vù vù.
Tin tức Đường Hạ biết kê thuốc, bị bệnh không cần uống thuốc sắc mà thuốc lại vừa rẻ vừa hiệu nghiệm nhanh chóng lan truyền trong giới các bà cô nhảy múa ở quảng trường. Dần dần, những người xung quanh hễ đau đầu sổ mũi cũng tìm đến Đường Hạ khám bệnh. Tuy nhiên, mỗi ngày chỉ có hai ba người, số lượng 2000 bệnh nhân mà hệ thống yêu cầu trong ba tháng còn cách quá xa. Mới đó mà mười ngày đã trôi qua, tiến độ mới đạt 43/2000.
Đường Hạ buồn bã hỏi hệ thống: “Con trai à, con đã chuẩn bị váy nhỏ cho ba chưa? Tranh thủ còn sớm hay là mình thiết kế luôn đi?”
Hệ thống: [Ba đừng bỏ cuộc, ba là ba, không có nhiệm vụ nào ba không hoàn thành được. Danh xưng là người có hào quang của nhân vật chính, ba là trời, ba là ánh sáng, ba là huyền thoại duy nhất!]
Đường Hạ chỉ muốn bảo nó im miệng, ba không làm được đâu.
“Bảo bối à, mai thị trấn có phiên chợ lớn, ba mang ghế đẩu ra chợ bày quầy được không?”
Hệ thống: […Đông y đã suy tàn đến mức phải ngang hàng với người bán rau rồi sao?]
Đường Hạ nghiêm túc giảng bài cho “con trai”: “Bảo bối à, cái này gọi là quảng cáo đó. Con cũng phải học kiến thức hiện đại, xem người ta quảng cáo thế nào. Thật sự không ổn thì ba cũng mở khai trương cửa hàng mới, giảm giá 20% khi khám bệnh. Làm mấy thứ đồ để tuyên truyền như quạt nhỏ, khăn tay gì đó, trên đó ghi địa chỉ và thông tin liên hệ của phòng khám mình, rồi mặc đồ gấu bông ra ngoài phát tờ rơi, trọng tâm là nhắm vào mấy người già sức khỏe không tốt ấy.”
Hệ thống: [Thật sự phải làm như vậy sao?]
“Dĩ nhiên rồi.” Đường Hạ nghiêm túc nói: “Con trai, con phải có chí tiến thủ chứ. Ba con mình còn có thể kiếm cái chổi nhỏ, xách thùng sơn rồi thừa lúc đêm hôm gió lớn, ra cột điện đầu làng vẽ quảng cáo chui nữa.”
Hệ thống: [Độ ngại ngùng +100.]
[+100.]
[+100…]
“Được đấy chứ con trai, con cũng có thể cung cấp điểm cảm xúc à, việc rút thăm trúng thưởng của chúng ta sắp tới rồi.” Đường Hạ rảnh rỗi không có việc gì làm nên đã tìm được một lối tắt để rút thăm trúng thưởng, cảm thấy việc phát tài làm giàu đã ở trong tầm tay, rảnh rỗi liền nghiên cứu xem làm thế nào để trêu chọc “con trai” mình.
Hệ thống chỉ muốn khóc.
Đúng lúc này, ông Vương xách một túi bệnh án đẩy cửa bước vào. Phía sau ông là một người thanh niên, trông khá giống ông, sắc mặt cũng không mấy dễ chịu, có vẻ đang bực tức.
Đường Hạ vội vàng thu hồi suy nghĩ: "Ông Vương, ông đã đi kiểm tra gan ở bệnh viện chưa ạ?"
“Kiểm tra rồi.” Ông Vương bực bội đặt túi bệnh án lên bàn: “Cái lũ lang băm đó vô dụng quá, động một tí là đòi mổ xẻ, làm gì có chuyện vừa đến đã đòi mổ chứ?”
Con trai ông Vương tên là Vương Lượng, sắc mặt dịu lại đôi chút rồi bước đến cạnh Đường Hạ, trịnh trọng nói: “Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, nếu không phải nhờ cậu thì bệnh của ba tôi đã bị lỡ mất rồi, cảm ơn bác sĩ Đường nhiều lắm.”