Chương 2.2: Vô Địch Thái y cao

Hệ thống: [Cũng cao như tỉ lệ chẩn đoán của ba vậy.]

Đường Hạ rất khôn ngoan khi từ bỏ ý định đó, trong lòng cũng bắt đầu lo lắng: “Ba tháng hai ngàn bệnh nhân, trung bình mỗi ngày phải hơn hai mươi người. Phòng khám đâu phải trung tâm thương mại, giai đoạn đầu lại không thể tổ chức sự kiện, ba biết tìm đâu ra nhiều người như vậy?”

Hệ thống với tinh thần chiến đấu hừng hực cổ vũ anh: [Ba là ba mà, làm sao có chuyện ba không làm được? Ba là vô địch!]

Đường Hạ: “…Đây là cái lý thuyết quỷ gì vậy, nhỡ không hoàn thành thì sao?”

Hệ thống: [Bùm!]

Mối quan hệ cha con hiếu thảo vừa mới hứa hẹn đã lập tức biến thành lời đe dọa tử vong. Đường Hạ cạn lời, thằng con chó chết này thật quá đau đầu.

Ngay lúc này, hai ông cụ đi tới: “Ô hay, còn phải chạy xa đến hiệu thuốc làm gì? Chẳng phải đây có phòng khám sao?”

“Trung y à, có phải là phải uống thuốc Bắc không?”

Đường Hạ nghe đến đây, mắt sáng lên, vội vàng mở cửa, cười nói: “Bệnh lặt vặt thì không cần uống thuốc sắc đâu ạ, thuốc viên cháu cũng có đây. Cháu xem sắc mặt hai ông thấy gan không được tốt, ông này bị nóng trong, còn ông… lại lén uống rượu rồi phải không?”

Hai ông cụ đều sững sờ. Hai người họ đâu có nói chỗ nào không khỏe, sao mà cái cậu bác sĩ trẻ này lại biết được chứ?

Để hoàn thành mục tiêu, Đường Hạ tiếp tục nhiệt tình mời: “Hay là hai ông cứ vào đi ạ, không cần nói không khỏe chỗ nào đâu, cháu bắt mạch là có thể nói trúng đến tám chín phần mười đấy.”

“Thần kỳ vậy sao?”

“Hay đấy chứ.”

Hai ông lão lập tức bị khơi gợi hứng thú: “Cậu là cháu ngoại của lão Đường à?”

Đường Hạ cười nói: “Vâng đúng rồi ạ. Sáu tuổi cháu đã theo ông ngoại học bắt mạch, mười tuổi đã có thể kê đơn thuốc rồi. Không có chút tài năng thì ai dám ra mở phòng khám chứ? Ông ngoại cháu mà biết được chắc đuổi theo tám con phố để đánh cho mông cháu nở hoa mất thôi.”

Lời nói này của Đường Hạ đã thành công chọc cười hai ông lão. Vừa đẹp trai, vừa khéo ăn nói, hai ông cụ nhìn nhau, đều quyết định vào thử xem sao.

Đường Hạ hỏi ông cụ cao hơn một chút: “Có phải ông bị đau răng không ạ?”

“Đúng vậy.”

“Dạo gần đây có phải ông không muốn ăn, dễ buồn ngủ, trong miệng chua lòm và thường xuyên ho ra đờm trắng không? Ông cứ nghĩ là chuyện nhỏ, răng đau thì cho là bị nóng trong nên định đến lấy thuốc giải nhiệt đúng không?”

Đúng hết!

Ông cụ vui vẻ nói: “Cậu bác sĩ trẻ này hay thật đấy! Đúng hết luôn! Không muốn ăn và buồn ngủ là bệnh chung của mùa hè, “xuân buồn ngủ, thu mệt mỏi, hè ngủ gật” mà. Ai mà chẳng vậy, trời nóng là chẳng muốn ăn. Nhưng còn miệng chua lòm, có đờm, sao cậu nhìn ra được?”

Đường Hạ vừa bắt mạch cho đối phương, vừa mỉm cười nói: "Trong cơ thể có quá nhiều chất bẩn dạng lỏng và sự ẩm ướt bị ứ đọng lại (như đờm, dịch nhầy, cảm giác nặng nề), đồng thời thiếu hụt nước/chất lỏng làm mát cơ thể, khiến cơ thể bị nóng trong và bốc hỏa. Bình thường hệ tiêu hóa của cơ thể ông đã yếu, ứ đọng các chất dịch không tốt và sự ẩm ướt dư thừa lên, tà khí ẩm thấp che lấp phía trên khiến các khiếu không thông suốt nên ông hay chóng mặt, dễ buồn ngủ. Hệ tiêu hoá kém, dạ dày yếu nên ông khạc ra đờm trắng, giảm cảm giác thèm ăn. Cháu sẽ kê cho ông một ít thuốc do cháu tự bào chế nhìn thì là thuốc viên nhưng thực chất đều là thành phần Trung y. Ông uống ba ngày là sẽ thấy hiệu quả ngay.”

Ông cụ cau mày: “Cậu nói nghe có vẻ ghê gớm lắm nhưng tôi trị đau răng mà.”

Đường Hạ bình tĩnh nói: “Khi hư hỏa của ông được tiết ra, không cần dùng thuốc giảm đau cũng sẽ hết đau. Quan trọng nhất là chữa tận gốc, sẽ không tái phát nữa.”

Ông cụ bừng tỉnh: “Cậu nói thế tôi mới nhớ ra, đúng là trước đây tôi bị đau răng tái đi tái lại, uống không ít thuốc hạ hỏa.”

Đường Hạ cầm bút viết đơn thuốc: “Cháu chỉ kê cho ông ba ngày thuốc thôi, không kê nhiều hơn. Nếu thấy hiệu quả thì ông quay lại, cháu sẽ kê thêm ba ngày nữa để củng cố. Uống sáng tối, tổng cộng bốn mươi tệ.”

Ông cụ hài lòng gật đầu. Ra hiệu thuốc mua một hộp thuốc hạ hỏa cũng phải mấy chục tệ, ba ngày thuốc mà chỉ có bốn mươi tệ, thuốc này đúng là không đắt.

Đường Hạ mỉm cười hỏi ông cụ thấp hơn một chút: “Thế còn ông ạ? Ông không khỏe ở đâu?”

Ông cụ kia cũng đùa lại: “Cậu đoán xem?”

Đường Hạ bật cười: “Cháu xin phép bắt mạch cho ông trước nhé.”

“Ha ha ha, tôi chỉ hơi cảm cúm thôi.”

Ông cụ bên cạnh cũng hùa theo: “Mấy hôm nay nhiều người bị cảm lắm, toàn do nằm điều hòa mà ra cả.”

Đường Hạ nãy giờ không nói gì, sau khi bắt mạch xong, anh hỏi một cách nghiêm túc: “Ông ơi, bao lâu rồi ông chưa đi khám sức khỏe tổng quát ạ?”

“Không ốm đau gì thì khám sức khỏe làm gì?” Ông cụ xua tay một cách thoải mái: “Con trai tôi giục mấy lần rồi mà tôi chẳng muốn đi. Cơ thể tôi có làm sao đâu mà tốn tiền làm gì?”

Đường Hạ mỉm cười: “Buổi sáng ông có bị buồn nôn khan, hôi miệng, trào ngược axit không?”

Ông cụ không mấy bận tâm: “Người già rồi, ai mà chẳng có chút bệnh vặt. Là do gan tôi không tốt, lại thích uống rượu, cậu đừng khuyên tôi bỏ rượu nhé, rượu là mạng của tôi, tôi bỏ không được đâu.”

Đường Hạ bất lực nói: “Cái gì nên bỏ thì vẫn phải bỏ thôi ạ. Cháu cũng sẽ kê cho ông ba ngày thuốc trị cảm cúm. Trong thời gian uống thuốc tuyệt đối không được uống rượu nữa nhé. Ông để lại số điện thoại cho cháu đi ạ.”

“Lại còn phải để lại số điện thoại nữa à?”

“Đương nhiên rồi ạ, để theo dõi chứ.”

“Số của con trai tôi được không?”

“Được ạ.” Đường Hạ nghĩ thầm cái anh cần chính là số điện thoại của con trai ông ấy đấy.

Sau khi hai ông cụ rời đi, Đường Hạ lập tức gọi điện cho con trai của ông Vương: “Chào anh, tôi là bác sĩ Đường của phòng khám Đông y. Ba của anh là Vương Lợi Dân phải không ạ?”

Đối phương nghi hoặc hỏi: “Vâng, có chuyện gì vậy?”

Đường Hạ nghiêm túc nói: “Ba anh vừa đến khám bệnh, tôi khuyên anh nên đưa ông ấy đến bệnh viện lớn để kiểm tra sức khỏe tổng quát một lần.”

Đối phương không hiểu: “Ý cậu là sao?”

“Gan của ông không được tốt, tôi khuyên anh nên đưa ông đi siêu âm ở bệnh viện uy tín.”

Bác sĩ cũng đã nói vậy con trai của ông cụ nhớ lại trước đây gan của ba mình đã không khỏe lại còn hay lén lút uống rượu, trong lòng liền sợ hãi. Ngày hôm sau, anh ta xin nghỉ làm, cương quyết đưa ba đi kiểm tra ở bệnh viện.

Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nghiêm túc thông báo với anh ta: “Gan của ba anh có một khối u.”

Sét đánh ngang tai, sắc mặt Tiểu Vương chợt tái mét: “Sao lại có khối u? Cái thứ này sao lại mọc trên gan được chứ? Chữa trị thế nào đây ạ?”

Bác sĩ thấy anh ta sợ hãi đến vậy, vội vàng an ủi: “Anh đừng lo lắng. Hiện tại mới là giai đoạn đầu lại là khối u lành tính, chỉ cần phẫu thuật cắt bỏ là được.”

Lúc này Tiểu Vương mới thở đều lại được: “Nếu như muộn hơn thì…”

Bác sĩ thấy may mắn nói: “Liệu nó có phát triển thành ung thư hay không thì khó mà nói trước được.”

Tiểu Vương căng thẳng nuốt khan một tiếng, trong lòng thầm nghĩ nếu không phải nhờ vị bác sĩ tối qua đã nhắc nhở… Mồ hôi lạnh của anh ta lập tức túa ra.

Về phía Đường Hạ, ngay lập tức anh đã nhận được vô số điểm giá trị cảm kích, chỉ trong vài phút đã vọt lên đến một vạn.

Hệ thống: [Chúc mừng ba! Đã tích lũy được một vạn điểm cảm xúc, có thể rút thăm rồi đó nha!]

Đường Hạ hào hứng nhấn vào mục rút thăm. Từ nhỏ đến lớn anh chưa từng trúng giải thưởng lớn nào, uống nước ngọt thì vài lần được “thêm một chai”, lần này không biết có may mắn không.

Hệ thống: [Chúc mừng ba nhận được: Đơn thuốc Vô Địch Thái y cao!]

“Vô Địch? Thái Y? Nghe có vẻ cao siêu quá!” Đường Hạ vui vẻ nhấn vào nhưng sau khi đọc xong phần giới thiệu thuốc, sắc mặt anh lập tức trở nên kỳ quái, trong lòng chỉ còn một câu: “Đm!”