Chương 2.1: Vô Địch Thái y cao

Cuối cùng, ông chú kia quyết định tin tưởng y thuật của Đường Hạ và để anh chẩn trị.

Ông chú này tên là Hứa Trung, 58 tuổi, không phải người địa phương mà là đến gần đó để câu cá.

“Hai năm trước tôi bị tai nạn xe hơi, bác sĩ nói trong đầu có ứ huyết. Từ đó thi thoảng tôi lại đau đầu, tức ngực. Hai năm nay tôi uống thuốc liên tục, ứ huyết gần hết rồi nhưng lại thêm cái bệnh này. Uống bao nhiêu thuốc mà chẳng thấy hiệu quả gì.” Nói đến đây, vẻ mặt Hứa Trung ủ rũ, vô cùng chán nản: “Lần nặng nhất phải gọi 112 đưa vào viện, suýt nữa là phải lo hậu sự rồi, làm bà nhà tôi sợ đến mức suýt đi theo tôi luôn.”

Hứa Trung không ngừng than thở trong khổ sở. Ở tuổi ông đáng lẽ chưa đến lúc nghỉ hưu, vậy mà ông đã bắt đầu trở thành gánh nặng cho gia đình, trong lòng không khỏi sốt ruột.

Đường Hạ vừa ghi bệnh án vừa hỏi: “Trước khi bị tai nạn, chú không béo thế này phải không?”

“Đúng vậy, sau tai nạn tôi nghỉ hưu sớm luôn, bọn trẻ ở nhà cũng không cho tôi ra ngoài làm việc nữa. Cộng thêm cái bệnh này, chúng nó ít khi cho tôi ra khỏi cửa nên tôi cứ thế mà béo lên. Lần này tôi thật sự không chịu nổi nữa, đành ra ngoài câu cá cho khuây khỏa. Ai ngờ, vừa ra ngoài đã phát bệnh rồi.”

Đường Hạ gật đầu: “Chú há miệng để cháu xem lại lần nữa.”

Sau khi chẩn đoán lại, Đường Hạ bình tĩnh nói: “Lưỡi chú đỏ tím nhạt, rêu lưỡi vàng nhờn, mạch trơn, đây là điển hình của đàm nhiệt bít tắc. Cháu sẽ kê cho chú một thang thuốc, chú uống đúng giờ, uống xong thì đến tìm cháu. Và quan trọng là chú phải vận động nhiều hơn, chú béo quá rồi.”

Chú Hứa gật đầu ghi nhớ: “Được, tôi nhớ rồi. Từ giờ tôi sẽ chạy bộ mỗi ngày để giảm cân.”

Đường Hạ đưa đơn thuốc qua rồi tự mình đi bốc thuốc.

Hệ thống như được tiêm doping, hò reo trong đầu Đường Hạ: [Tỷ lệ chẩn đoán chính xác 100%, ba ba siêu cấp ngầu!]

Đường Hạ suýt bật cười thành tiếng, cái thứ đồ này thật là thú vị.

Thạch xương bồ, chích viễn chí, trần bì, pháp bán hạ, đởm nam tinh, khương ve, toàn yết, xuyên bối, phục thần, thiên ma, đan sâm, mạch đông, hổ phách, cam thảo, tê ngưu hoàng, tây hồng hoa,… Những vị thuốc tiêu đờm, khai thông các giác quan và làm tan máu bầm này sau khi được gói đúng liều lượng, Đường Hạ đều cho vào túi rồi đưa cho chú Hứa.

“Mỗi gói chia làm hai lần uống, sáng và tối. Ba bát nước sắc thành một bát, uống lúc còn nóng. Cái riêng này là nước cốt tre tươi, mỗi sáng một ống, tối một ống. Chú kết bạn WeChat với cháu nhé, có vấn đề gì cứ hỏi cháu bất cứ lúc nào.”

Chú Hứa nhận lấy, cảm kích nói: “Hôm nay thật sự cảm ơn bác sĩ Đường nhiều lắm, nếu không có cậu, có lẽ hôm nay tôi đã mất mạng rồi.” Nhìn thấy vết cào đỏ ửng trên cánh tay Đường Hạ do mình gây ra, chú Hứa áy náy nói: “Xin lỗi cậu, tôi… Haizz!”

Đường Hạ hơi mỉm cười, thản nhiên nói: “Chú không cần khách sáo đâu ạ, đây là bổn phận của người thầy thuốc, làm gì có chuyện thấy chết mà không cứu. Trời nóng thế này, chú nên bôi chút thuốc mỡ lên cánh tay đi nhé.” Anh lấy một hộp thuốc mỡ kháng viêm dùng ngoài da từ trên kệ thuốc, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Dùng ba lần một ngày, sau khi dùng sẽ không để lại sẹo đâu ạ.”

Chú Hứa bị chọc cười: “Tôi đã già thế này rồi, còn sợ để lại sẹo sao?”

Đường Hạ mỉm cười đưa mã QR thanh toán: “Chú còn chưa già đâu ạ. Tục ngữ nói rất hay “đàn ông năm mươi tuổi là một đóa hoa”. Bây giờ người sống đến trăm tuổi rất nhiều. Ở tuổi chú vẫn còn đang phong độ lẫy lừng đấy ạ. Về nhà nhớ uống thuốc đúng giờ nhé.”

Hứa Trung nghe Đường Hạ nói mấy lời này thì mặt mày hớn hở, nỗi buồn phiền trong lòng cũng vơi đi không ít. Ông ta nhanh chóng trả tiền rồi cảm ơn Đường Hạ một lần nữa, xách thuốc ra về.

Lúc này, vài người hàng xóm sống gần đó đang ngồi ở tiệm bánh bao mới biết Đường Hạ chính là cháu ngoại của lão Trung y Đường Lập An. Sau khi ăn xong, họ bắt đầu buôn chuyện trong tiệm.

“Đường Lập An à, cụ ấy tài giỏi lắm! Tay nghề châm cứu gia truyền của cụ có cái tên là “Quỷ Y Thất Thập Nhị Châm” (72 Mũi Kim Của Quỷ Y), nghe có vẻ thần kỳ lắm. Đừng thấy phòng khám mở ở dưới chân núi này, ngày xưa lúc cụ ấy khám bệnh, thường có người đi xe sang từ xa xôi đến cầu y. Thằng cháu ngoại này từ nhỏ đã theo cụ ấy, chắc là được truyền hết chân truyền rồi.”

“Thằng bé này, lúc nó mười mấy tuổi tôi có gặp rồi. Cụ Đường đã dám để nó kê đơn thuốc cho bệnh nhân bốc thuốc, chắc là học từ nhỏ. Chỉ là mấy năm nay nó đi học ở nơi khác, lớn rồi nên nhất thời không nhận ra.”

“Tôi từng gặp mẹ nó rồi, thằng bé này giống mẹ nó, đẹp thật đấy.”

“Đừng nhắc nữa, mẹ nó mà không xinh thì sao lại bị lừa thảm thế? Đến giờ còn chẳng biết con ai…” Nói đến đây, người nọ đột nhiên im bặt, ngượng ngùng nhìn ra cửa. Mọi người nhận thấy có điều không ổn bèn nhìn theo ánh mắt của ông ta. Đường Hạ đang đứng ngay ở cửa, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm họ.

Biểu cảm của mọi người ít nhiều đều có chút ngượng ngùng, không biết anh đã nghe được bao nhiêu.

Đường Hạ đi thẳng vào trong mà không liếc nhìn, mỉm cười hỏi dì chủ tiệm bánh bao: “Dì Vương, còn bánh bao thịt không ạ?”

Dì Vương thấy Đường Hạ thì cười tươi: “Có chứ! Bánh bao nhân thịt bò cháu thích ăn, dì để dành cho cháu ba cái rồi.”

Đường Hạ cười nói: “Vậy tốt quá, cháu mang đi ăn đây.”

Dì Vương vui vẻ gói bánh bao, rồi còn gói thêm một bát chè đậu xanh ướp lạnh. Thế nhưng đến lúc tính tiền dì Vương nhất quyết không lấy. Đường Hạ đặt mười tệ xuống rồi chạy đi, kết quả bị dì Vương đuổi lại vào tiệm, đặt mười tệ lên bàn cho anh: “Hôm nay mà không có cháu, sau này tiệm dì có mở được nữa hay không còn khó nói, cháu ăn cái bánh bao mà còn trả tiền sao? Dám trả lại lần nữa là dì giận đấy!”

Đường Hạ dở khóc dở cười, đành ghi nhớ ân tình này, sau này sẽ trả.

Sau khi ăn xong, Đường Hạ kiểm tra hệ thống, tiến độ nhiệm vụ là 1/2000.

“Con trai, không cần chờ kết quả chỉ cần khám bệnh cho người ta là tính một lượt sao?”

Hệ thống: [Giai đoạn đầu là vậy ạ!]

Đường Hạ suy nghĩ một lát rồi đột nhiên nghiêm túc hỏi: “Con trai, ban nãy con nói chỗ nào của con nhỏ, ngại không tiện lôi ra ấy nhỉ? Ba có thể xem cho con ba mươi lần một ngày!”

Hệ thống: […]

Ba ngày sau, chú Hứa xúc động gọi điện cho Đường Hạ: “Bác sĩ Đường, thuốc cậu kê kỳ diệu quá! Tôi cảm thấy ngực không còn tức nhiều nữa, đầu cũng không đau nữa!”

Hệ thống: [Giá trị cảm kích +800.]

[+900.]

[+1200.]

Đường Hạ dặn dò: “Cháu đã kê cho chú tổng cộng bảy thang thuốc, còn bốn ngày nữa. Chú uống hết rồi đến tìm cháu, cháu sẽ bắt mạch lại cho chú và kê thêm một đợt nữa.”

“Được được, tôi nhất định sẽ uống đúng giờ, cảm ơn cậu nhiều lắm bác sĩ Đường!”

Bên kia đầu dây, cảm xúc dâng trào, hệ thống lại như một nhân viên báo số, liên tục nhảy chữ trong đầu Đường Hạ: [Giá trị cảm kích +1300.]

[+1200.]

[+1000.]

Đường Hạ cúp điện thoại xong đành bất lực thương lượng với đối phương: “Con trai, con có thể nào đợi ba nói xong rồi hẵng báo số được không? Đặc biệt là lúc ba khám bệnh cho người ta, con mà nói chuyện là ảnh hưởng đến phán đoán của ba đấy.”

Giọng điện tử đáng yêu ngoan ngoãn đáp lời: [Vâng ạ ba ba, ba nói gì cũng đúng hết.]

Đường Hạ xoa ngực, thật dễ chịu. Nuôi con trai phải nuôi đứa nào ngoan ngoãn, hiểu chuyện như thế này chứ!

Vài ngày sau, qua lời truyền miệng của dì Vương, mọi người đều biết vị bác sĩ trẻ mới đến là một bác sĩ Trung y rất giỏi, biết khám bệnh, biết châm cứu lại còn hiền lành, tốt bụng và đẹp trai. Đường Hạ cứ như được lên thời sự vậy, nhanh chóng nổi tiếng trong giới người già ở làng.

Tuy nhiên, chẳng có một ai đến tìm Đường Hạ khám bệnh cả!

Dù anh có giỏi đến mấy nhưng chẳng mấy ai muốn uống thuốc Bắc. Thuốc Bắc tác dụng chậm, đau đầu cảm cúm vài viên thuốc tây đã khỏi, ai lại về nhà sắc thuốc uống làm gì? Phải là bệnh nặng, bệnh lạ hoặc khi cơ thể cần điều dưỡng thì người ta mới tìm đến. Đường Hạ thường đứng ở cửa nhìn ra ngoài, có khá nhiều người vì vẻ ngoài điển trai của anh mà đến ngắm nhưng chẳng một ai bước vào.

Vào lúc hoàng hôn, ở quảng trường nhỏ trước cửa có rất nhiều ông bà già đang nhảy quảng trường. Đường Hạ lại đứng ở cửa xem tướng cho những người đó: “Người này nhìn sắc mặt thì gan bị bốc hỏa. Người này thận hư, cần điều dưỡng. Người này chẳng bao lâu nữa sẽ bị hói đầu. Con trai, con tính xem, nếu ba chạy ra nói với họ những điều này, tỷ lệ bị đánh là bao nhiêu?”