Ánh mắt bà chủ vừa kịp ngưỡng mộ một giây, lại lia đến mấy tấm “Chứng chỉ hành nghề thú y”, “Giấy phép kinh doanh thuốc thú y”, “Chứng chỉ chuyên môn thú y” bị rơi ra. Ánh mắt dì Vương nhìn Đường Hạ ngày càng khác lạ. Đứa nhỏ này, rốt cuộc học trường nào vậy?
Đường Hạ vội vàng giải thích: “Đều là chứng chỉ hợp lệ, có thể tra cứu trên mạng ạ. Thú y là sở thích cá nhân của cháu, cháu thi đại thôi.”
Dì Vương cười khan vài tiếng: “Được rồi, cháu cứ làm việc đi, quán dì có khách rồi. Lát nữa dì mang bánh bao cho cháu ăn nhé.”
Hệ thống: [Phát hiện cảm xúc nghi ngờ +250.]
[+250.]
[+250.]
Hai trăm năm mươi? Đường Hạ nhìn chuỗi số nhảy ra trong đầu, vừa dở khóc dở cười, đều là thật! Thật đấy!
Sau khi sắp xếp xong xuôi các chứng chỉ cần thiết, Đường Hạ nhíu mũi, cảm thấy mùi thuốc trong phòng có gì đó không đúng. Anh đã chơi ở đây từ khi còn biết bò nên bao nhiêu tủ thuốc chứa những loại thuốc gì, năm sản xuất ra sao, khi trộn lẫn vào nhau sẽ có mùi vị thế nào, anh đều có thể nhận ra ngay lập tức.
Đường Hạ kéo ngăn kéo tủ thuốc ra kiểm tra. Quả nhiên, có ngăn chỉ còn vài lạng thuốc, có ngăn thì trống rỗng, chưa được bổ sung. Đường Hạ xem xong bĩu môi, trong đầu nhiệt tình “mồi chài”: “Con trai cưng! Ra nói chuyện chút đi mà!”
Hệ thống: [Ba ba…]
Với tư cách là hệ thống thần y được ông trời tạo ra để truyền bá văn hóa Trung y, nó sở hữu trí thông minh siêu việt và sẽ tự điều chỉnh một nhân cách phù hợp nhất với tính cách của ký chủ. Hiện tại, nó chính là “con trai” của Đường Hạ - loại đặc biệt giỏi làm nũng.
Đường Hạ ngồi xuống, nghiêm túc nói: “Ba muốn đi làm ở bệnh viện cấp ba, phỏng vấn cũng đã đậu rồi mà con lại cứ kéo ba về làng mở phòng khám, lại còn không cho ba chút vốn liếng nào, ngay cả cửa hàng cũng là nhà mình bỏ ra. Đáng nói hơn nữa là ngay cả thuốc cũng không có. Con trai à, ba mày là sinh viên mới tốt nghiệp, nghèo rớt mồng tơi, ba dùng cái gì để khám bệnh cho người ta đây? Chẳng lẽ lại xoa tiên đan ở nách ra à.”
Hệ thống: [?]
Đường Hạ dùng lý lẽ thuyết phục: “Con trai, con xem hệ thống nhà người ta kìa, mở đầu là tặng đồ long đao, tặng thành trì, tặng vợ, tệ nhất cũng tặng một con chó. Con ít nhất cũng phải cho ba một gói quà tân thủ chứ.”
Giọng điện tử đáng yêu làm nũng nịnh nọt nói: [Báo cáo ba ba! Giai đoạn đầu của nhiệm vụ con đã bổ sung đủ 200g tất cả các loại dược liệu trong hiệu thuốc rồi!]