Người phụ nữ cũng được chăm sóc rất tốt, trang điểm tinh xảo, mặc một chiếc váy liền màu xanh nhạt, khí chất mềm mại yếu đuối, nhìn qua là biết ngay một người vợ hiền mẹ đảm dịu dàng. Chỉ có điều, khi bà nhìn về phía phòng khám, ánh mắt vô tình lướt qua mang theo vài phần lạnh lẽo.
Tống Vân Đức trầm ngâm một lát, giọng điệu phức tạp nói: “Lái qua đi.”
Tài xế lái xe qua, vẻ mặt Tống Vân Đức càng thêm phức tạp, dường như đang hoài niệm điều gì đó nhưng lại có chút kháng cự. Tống phu nhân chủ động nắm lấy tay chồng, an ủi: “Cứ nói chuyện đàng hoàng với nó, chắc nó sẽ hiểu thôi. Nếu nó đồng ý thì đưa nó về nhà. Tử Thành và Tử Nghiệp biết có thêm một người anh, chắc cũng sẽ vui lắm.”
Tống Vân Đức mãn nguyện siết chặt tay vợ: “Haizz, những năm qua đúng là anh đã không làm tròn trách nhiệm của người làm ba. Lúc nó còn nhỏ, đáng lẽ anh phải cứng rắn hơn, đưa nó về giao cho em nuôi dưỡng.”
Tống phu nhân vỗ nhẹ tay chồng, dịu dàng nói: “Cậu mợ nó đều là người ăn ở tốt, chắc chắn đã dạy dỗ nó rất tốt rồi. Yên tâm đi, máu mủ ruột rà, nó nhất định sẽ nhận anh.”
Được vợ ân cần khuyên nhủ như vậy, sắc mặt Tống Vân Đức tốt hơn nhiều. Sau khi xe dừng lại, tài xế mở cửa xe cho hai người, Tống Vân Đức hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm nghị bước xuống xe.
Đường Hạ thấy một chiếc xe sang trọng dừng trước cửa, tò mò nhìn qua. Khi nhìn rõ khuôn mặt Tống Vân Đức, Đường Hạ khẽ nhíu mày, sao lại cảm thấy chú này có vẻ quen quen nhỉ.
Mãi cho đến khi hai vợ chồng đi đến cửa phòng khám, Đường Hạ vẫn còn khá thắc mắc, thầm nghĩ chắc không phải tìm ông ngoại anh khám bệnh đâu nhỉ, dù sao trước đây cũng có những người giàu có không ngại đường xa tìm đến ông ngoại anh chữa bệnh. Tuy nhiên, lần này đối phương chắc chắn sẽ thất vọng, vì ông ngoại anh đã nghỉ hưu rồi.
Đường Hạ lùi lại một bước nhường đường, khách khí hỏi: “Hai vị mời vào, không khỏe chỗ nào ạ?”
Tống Vân Đức nhìn những đường nét tinh tế trên gương mặt Đường Hạ, trong khoảnh khắc đó, ông như thấy mình ở một thế giới khác. Đường Hạ và mẹ nó quá giống nhau, ngũ quan đều đẹp và nổi bật y hệt, ngay cả vài phần kiêu ngạo trong ánh mắt cũng giống y đúc.
Tống Vân Đức cảm thấy một nỗi xót xa trào dâng trong lòng. Nỗi day dứt với mẹ Đường Hạ, sau khi nhìn thấy Đường Hạ bỗng nhiên lớn hơn bội phần. Ngay cả bản thân ông cũng không ngờ tới, có những thứ cất giấu trong lòng, lúc còn trẻ không sao nhưng khi có tuổi rồi mới cảm nhận được, nó sẽ từ từ lên men, khiến lòng ông trĩu nặng.
Thấy ánh mắt của chồng, ánh mắt của Tống phu nhân lạnh đi vài phần trong chớp mắt.
Hệ thống: [Cảnh báo! Cảnh báo!]
[Phát hiện cảm xúc thù địch: +10000! +10000! +10000!]
Vì ác ý quá rõ ràng, hệ thống này tự động bật chế độ phòng thủ, chuyển đổi điểm cảm xúc thù địch thành công cụ bảo vệ!
[Ký chủ nhận được: Dụng cụ chích điện tự vệ “Ong Mật Nhỏ”!]
[Ký chủ nhận được: Gậy chích điện “Thần Lửa Đời Hai”!]
[Ký chủ nhận được: Đèn pin chích điện “Sấm Sét Số Một” 3000 volt!]
Đường Hạ ngơ ngác, sao lại có ác ý lớn thế này? Cái quái gì vậy?
Đường Hạ lập tức trở nên cảnh giác: “Hai vị là ai?”
Tống Vân Đức há miệng, hơi ngượng ngùng: “Đường Hạ, ba là ba con.”
Ánh mắt Đường Hạ lạnh đi, anh mở miệng phản bác ngay: “Tôi mẹ kiếp là ông nội của ông!”
Tống Vân Đức kinh ngạc trừng mắt nhìn Đường Hạ vài giây sau đó mặt đỏ bừng. Ông cảm thấy có một ngụm máu mắc kẹt ở cổ họng, không lên được cũng không xuống được. Con trai ông lại tự xưng là ông nội của ông! Cái nết này! Cái thái độ này! Người nhà họ Đường đã dạy dỗ nó thành ra như vậy!
“Mày…” Tống Vân Đức chỉ vào Đường Hạ, vừa tức vừa giận, những lời định nói đều nghẹn lại, không thốt ra được câu nào.
Ánh mắt Tống phu nhân chợt lóe lên, trên mặt lập tức nở nụ cười hiền từ, bà nhã nhặn giải thích với Đường Hạ: “Đường Hạ, ông ấy thật sự là ba của con. Cậu con không nói cho con biết sao? Bọn ta đã liên lạc với cậu con trước rồi, ông Đường đã cho bọn ta địa chỉ này.”
Hóa ra là người cha ruột thịt của mình, Đường Hạ lúc này mới nhận ra, trách gì lại thấy quen quen, hồi nhỏ anh từng thấy ảnh ông ta.
Đường Hạ mặt lạnh tanh, cười khẩy một tiếng. Anh không quá kích động, chỉ thấy ghê tởm, ghê tởm từ trong lòng, chán ghét: “Cậu tôi đúng là có nói rồi, tôi cũng thấy lạ thật, sao tự nhiên lại nhảy ra một kẻ không biết xấu hổ mà dám tự xưng là ba tôi? Cái thằng khốn nào đã ép mẹ tôi phá thai khi bà đang mang bầu, ép bà ly hôn, ép bà cút khỏi nhà? Nếu không phải ông ngoại tôi y thuật giỏi, thì mẹ tôi đã bị các người gϊếŧ chết khi mang thai tôi được bốn tháng rồi. Ông lấy đâu ra mặt mũi mà tự xưng là ba tôi?”
Ngọn lửa giận của Tống Vân Đức bị những lời chất vấn lạnh lùng của Đường Hạ dập tắt. Ông đứng sững ở cửa, không biết phải trả lời thế nào.
Đường Hạ cười lạnh một tiếng, bước đến trước mặt Tống Vân Đức, nhìn ông bằng ánh mắt như nhìn thứ rác rưởi ghê tởm, cực kỳ chán ghét: “Lúc mẹ tôi mất sao chẳng thấy ai ra nhận là ba tôi? Bao nhiêu năm nay cậu mợ nuôi dưỡng tôi trưởng thành, nuôi lớn tôi, để tôi tự lập, giờ tự dưng lại nhảy ra một kẻ không biết liêm sỉ dám tự xưng là ba tôi. Tống Vân Đức, mặt ông dày quá rồi!”
Sắc mặt Tống Vân Đức khó coi, bị Đường Hạ hỏi cho cứng họng. Ông thử mấy lần mới lấy hết can đảm, áy náy nói: “Hồi đó ông bà nội con không đồng ý, với lại ta đã đính hôn với… dì Thanh rồi. Ta hồi trẻ bồng bột, cố tình chống đối ông bà nội nên mới đi đăng ký kết hôn với mẹ con. Sau này… nói chung là xảy ra nhiều chuyện lắm, con còn nhỏ, con không hiểu đâu. Lúc đó ta thật sự đã yêu mẹ con.”
Đường Hạ bị những lời trơ trẽn đó chọc cho tức cười: “Mẹ kiếp, ông đã có hôn ước rồi thì còn ve vãn mẹ tôi làm gì? Sao ông không nói cho bà ấy biết ông đã đính hôn? Chỉ cần ông nói thật, với cái tính cách kiêu ngạo của bà ấy, chắc chắn sẽ không bao giờ ở bên một người đã có hôn ước! Ông vì muốn chống đối ông bà mà lừa bà ấy đi đăng ký kết hôn, lừa bà ấy sinh con cho ông, rồi lại vì sự nghiệp của bản thân mà ép bà ấy ly hôn, ép bà ấy phá thai, ép bà ấy… Ha!”
Đường Hạ cảm thấy quá ghê tởm, ghê tởm đến mức anh không thể nói thêm lời nào nữa. Lúc mẹ anh mất, anh chỉ mới sáu tuổi, ký ức về bà không còn nhiều. Ấn tượng sâu sắc duy nhất là những đêm khuya yên tĩnh, bà ôm anh và lặp đi lặp lại rằng đừng tin vào tình yêu, đừng để bị lừa dối. Đến lúc hấp hối, bà vẫn nắm tay anh dặn dò, kiếp này đừng bao giờ lừa dối người khác, càng đừng để bị người khác lừa dối.
Kẻ đốn mạt Tống Vân Đức đã hại mẹ anh ra nông nỗi này, vậy mà khi anh lớn lên lại chạy đến nhận con. Đúng là kỳ cục đến mức vô liêm sỉ.
“Thôi được rồi, chuyện của thế hệ các ông, tôi không muốn nhắc lại nữa.” Đường Hạ lạnh lùng nhìn đối phương: “Hôm nay ông đến đây cũng tốt, đỡ cho tôi phải mất công chạy một chuyến đi tìm ông.”
Mắt Tống Vân Đức sáng lên: “Con có ý định tìm ta, có phải con…”
Tống Vân Đức muốn nói, có phải con vẫn nhận ta là ba. Giây tiếp theo, Đường Hạ lấy ra hai trăm tệ từ trong ngăn kéo. Tống Vân Đức còn chưa hiểu chuyện gì, Đường Hạ đã quẳng thẳng hai trăm tệ vào mặt ông ta: “Hai trăm tệ này coi như mẹ tôi đã mua da^ʍ ông ngày đó đi, đây là tiền “phí qua đêm” trả muộn. Cầm lấy tiền và dẫn vợ ông cút đi!”